DocTruyen

Tài khoản

Thư việnTin nhắnNạp tiềnNhiệm vụCài đặt

Vũ Trụ Đại Kiếp: Ngoài Kia Họ Cũng Tu Tiên

Chương 42: Sự hy sinh của Đạo

548 từ

Lý Phàm không ra ngoài. Cậu ở lại trong đạo quán, ngồi thiền, điều chỉnh linh lực mới, và học cách kiểm soát Đạo pháp cấm kỵ. Những ngày này, cậu cảm nhận rõ ràng rằng cơ thể mình đang thay đổi. Ánh sáng vàng trên da ngày càng rõ hơn, và đôi khi cậu thấy mình phát ra một thứ ánh sáng mờ ảo trong bóng tối. Đó là dấu hiệu của sự cháy rụi—linh lực trong cậu đang tiêu hao để duy trì sức mạnh của Đạo pháp cấm kỵ. Cậu biết rằng mỗi giờ trôi qua, tuổi thọ của cậu lại ngắn đi một chút. Nhưng cậu không quan tâm.

Trương Tuấn xuất hiện vào chiều ngày thứ hai. Anh bất chấp mọi nguy hiểm để bay từ Hà Nội tới Tây Tạng, xin gặp Lý Phàm. Hai người bạn ngồi bên bếp lửa trong sân quán, tuyết bay lất phất, nhưng không ai cảm thấy lạnh.

"Mày điên rồ," Trương Tuấn nói, giọng vừa giận vừa thương. "Cả thế giới đang đặt hy vọng vào mày, và mày sắp lao vào một trận chiến mà mày sẽ chết."

"Tao biết," Lý Phàm đáp, giọng nhẹ nhàng.

"Vậy thì sao mày vẫn làm? Mày có thể trốn, mày có thể bỏ đi—mày có thể sống thêm vài năm nữa trong một góc nào đó, bất chấp mọi chuyện!"

Lý Phàm nhìn Trương Tuấn, đôi mắt cậu sáng lên một thứ ánh sáng đặc biệt. "Nếu tao trốn, thì ai sẽ bảo vệ cho gia đình mày? Cho bạn bè mày? Cho hàng tỷ người đang sống trên Trái Đất này? Tao không thể làm vậy, Tuấn Tử. Mày biết tao không thể."

Trương Tuấn cúi đầu, vai anh run lên. Một lúc sau, anh ngẩng lên, đưa tay nắm lấy vai Lý Phàm. "Tao sẽ ở lại, xem mày đánh. Tao sẽ làm chứng cho mày. Và nếu mày thua... tao sẽ kể lại câu chuyện của mày cho con cháu tao nghe."

Lý Phàm cười, một nụ cười ấm áp trong cái lạnh Tây Tạng. "Cảm ơn mày, bạn cũ."

Đêm cuối cùng.

Lý Phàm đứng một mình trên đỉnh núi, nhìn xuống thế giới bên dưới. Các thành phố xa xa vẫn sáng đèn—hàng triệu người vẫn đang sống, vẫn hy vọng, vẫn chờ đợi. Cậu nghĩ về sư phụ, về ngôi đạo quán nhỏ, về những ngày tháng mệt mỏi nhưng bình yên. Cậu nghĩ về cuộc sống mà cậu sẽ không bao giờ có được, về tình yêu, về tuổi trẻ, về tất cả những điều bình thường mà người khác có thể có nhưng cậu sẽ phải bỏ lại.

Nhưng cậu không hối hận.

Cậu đưa tay lên trời, kết ấn cuối cùng, và thả linh thức của mình lan tỏa ra toàn bộ hành tinh. Cậu nói với tất cả mọi người, không qua màn hình, mà qua một thông điệp trực tiếp đến trái tim họ:

"Đừng sợ hãi. Sáng mai, ta sẽ đứng trước kẻ thù. Nếu ta thua, đừng buồn—hãy nhớ rằng có những người đã chiến đấu hết mình để bảo vệ ngôi nhà này. Và dù thế nào, Trái Đất vẫn sẽ sống, bởi vì các người là hy vọng của chính các người."