Vũ Trụ Đại Kiếp: Ngoài Kia Họ Cũng Tu Tiên
Chương 38: 3 ngày cuối cùng
Ngọc Lan ngồi xuống đối diện cậu, hai tay đặt trên đùi. "Ta đã tìm hiểu qua các ghi chép cổ của Côn Lôn. Tên Xích Diệm không có trong sách vở của chúng ta, nhưng tên của Đế chế Tinh Linh Xích Hỏa đã xuất hiện từ hơn ba ngàn năm trước. Ngày đó, họ đã cử một đội tiên phong đến Trái Đất để thăm dò. Tổ tiên chúng ta đã đánh bại họ bằng một trận pháp ngũ hành, nhưng cũng bị thiệt hại nặng nề. Sau đó, các vị tiền nhân đã phong ấn nhiều di tích và che giấu linh khí để tránh bị bọn chúng phát hiện."
"Vậy bọn chúng mạnh đến đâu?"
Ngọc Lan nhìn cậu, đôi mắt xám xanh trở nên sâu thẳm. "Ngươi đã thấy thống soái. Hắn chỉ là Linh Hỏa, nhưng đằng sau hắn là cả một Đế chế với những cấp bậc cao hơn—Huyền Nguyệt, Tinh Thần, thậm chí Hư Không. Nếu hắn thua, bọn chúng sẽ cử kẻ mạnh hơn. Vì vậy, nếu ngươi tìm được Đạo pháp cấm kỵ, ngươi không chỉ đánh bại Xích Diệm. Ngươi còn phải tạo ra một tấm lá chắn để ngăn Đế chế quay lại."
Lý Phàm nuốt nước bọt, trọng trách đè nặng lên vai cậu hơn bao giờ hết. Nhưng cậu không lùi bước. Cậu đặt bát cháo xuống, cầm lấy thanh kiếm gỗ đen và ngọc bội trên cổ, đứng dậy.
"Ta sẵn sàng."
Ngọc Lan gật đầu. Bà đưa tay ra, một thanh kiếm trắng ngà nhỏ xinh xuất hiện từ trong lòng bàn tay, bay lên, đủ lớn để hai người đứng. Lý Phàm bước lên, đứng sau bà, và thanh kiếm bay vút ra khỏi cửa sổ, xuyên qua màn đêm Tây Tạng, lao về phía những đỉnh núi tuyết phủ trắng xóa.
---
Họ bay hơn hai giờ, vượt qua những dãy núi cao hiểm trở và những thung lũng băng giá. Cuối cùng, Ngọc Lan dừng lại trước một vách đá thẳng đứng ở độ cao hơn năm nghìn mét. Vách đá có bề mặt nhẵn bóng như được mài giũa, nhưng khi Lý Phàm nhìn kỹ, cậu thấy những đường vân mờ nhạt—hàng ngàn phù văn cổ xưa chạy dọc theo đá.
"Thiên Khải Môn ở phía sau vách đá này," Ngọc Lan nói. "Nhưng trận pháp bảo vệ chỉ mở ra khi có tín vật của Thanh Hư. Ngươi hãy đưa ngọc bội lại gần."
Lý Phàm tiến về phía vách đá, đưa ngọc bội trên cổ ra. Ánh sáng xanh từ ngọc bội bừng sáng, và vách đá bắt đầu run rẩy. Hàng ngàn phù văn sáng dần, rồi đột nhiên vách đá tách ra, để lộ một lối đi hẹp dẫn vào bên trong. Một luồng gió ấm áp thoảng ra, mang theo mùi của trầm hương và hoa cỏ lạ.
"Hãy cẩn thận," Ngọc Lan nói, tay giữ chặt thanh kiếm trắng. "Ta sẽ theo sau."
Hai người lần lượt bước vào. Phía sau họ, vách đá khép lại, và họ đứng trong một hành lang đá dài, hai bên tường khắc đầy những bức phù điêu tinh xảo—hình ảnh các vị tu sĩ cưỡi hạc bay giữa các vì sao, các trận chiến với những sinh vật kỳ dị, và các pháp bảo phát ra ánh sáng chói lòa. Cuối hành lang, một cánh cổng bằng đá đen khổng lồ sừng sững, trên đó khắc ba chữ Thiên Hỏa văn mà Lý Phàm giờ đây đã có thể đọc: Thiên - Khải - Môn.