Vũ Trụ Đại Kiếp: Ngoài Kia Họ Cũng Tu Tiên
Chương 37: 3 ngày cuối cùng
"Ta đã nghiên cứu bản đồ của Côn Lôn từ hơn bốn mươi năm nay. Vị trí này không xuất hiện trên bản đồ của ngươi, nhưng trên bản đồ của ta, nó được đánh dấu là 'Thiên Khải Môn'—Cánh Cổng Trời Mở. Theo truyền thuyết, đó là nơi tổ tiên chúng ta từng trò chuyện trực tiếp với các vị tiên ở ngoài vũ trụ. Nó có thể chứa đựng Đạo pháp cấm kỵ—hoặc ít nhất là manh mối để tìm ra nó."
Lý Phàm ngồi bật dậy, bất chấp cơn đau nhức khắp người. "Vậy tại sao chúng ta chưa đến đó?"
"Vì bốn mươi năm trước, ta đã thử. Và ta đã thất bại." Ngọc Lan nhìn xuống bàn tay đang run nhẹ của mình. "Đó là một trận pháp cổ mạnh hơn bất kỳ thứ gì ta từng gặp. Ta bị đẩy lui đến mức suýt mất cảnh giới. Nhưng ngươi—ngươi có thứ ta không có."
"Gì cơ?"
Ngọc Lan chỉ vào ngọc bội trên cổ Lý Phàm. "Tín vật Thanh Hư. Côn Lôn và Thanh Hư vốn có chung một nguồn gốc từ thời Thượng Cổ. Trận pháp ở Thiên Khải Môn có thể được kích hoạt bởi tín vật này. Nếu ta và ngươi cùng đến, có lẽ lần này ta sẽ không bị đẩy lui."
Lý Phàm nhìn xuống ngọc bội đang phát ra một thứ ánh sáng xanh nhạt, ấm áp. Cậu gật đầu, không do dự. "Vậy thì đi ngay lập tức."
"Không. Ngươi cần nghỉ ngơi thêm nửa ngày," Ngọc Lan nói, giọng kiên quyết. "Không có linh lực, ngươi không thể vượt qua trận pháp đó. Ta sẽ ở đây canh giữ. Hãy ngủ thêm một giấc, ta sẽ gọi ngươi dậy khi cần."
Lý Phàm lưỡng lự một chút, rồi gật đầu. Cậu nằm xuống, nhắm mắt. Nhưng trước khi chìm vào giấc ngủ, cậu đột nhiên nhớ ra điều gì đó. "Ngọc Lan tiền bối... các vị khác thì sao? Từ Vân tử, Tịnh Tâm... họ thế nào rồi?"
Ngọc Lan thở dài. "Họ đã tản về các điểm linh mạch để hồi phục. Họ sẽ chỉ có thể giúp được một chút trong trận chiến nếu ngươi thua. Nhưng nếu ngươi tìm được Đạo pháp cấm kỵ, họ sẽ sẵn sàng tiếp ứng. Giờ thì ngủ đi, đừng lo gì nữa."
Lý Phàm cảm thấy đôi mắt mình nặng trĩu. Cậu thiếp đi, và trong giấc mơ, cậu thấy một vị đạo nhân áo xanh đứng giữa vũ trụ, tay cầm một ngọn đuốc sáng chói, xung quanh là hàng ngàn vì sao. Vị đạo nhân ấy nói với cậu: "Đừng sợ hãi, đệ tử của Đạo. Cánh cổng đã chờ ngươi hàng ngàn năm."
---
Khi Lý Phàm tỉnh dậy, trời đã sang chiều. Ngọc Lan đã chuẩn bị sẵn một gói đồ nhỏ và thanh kiếm gỗ đen của Bạch Vân Quán nằm bên cạnh giường. Bà đưa cho cậu một bát cháo nóng và một ít thuốc bổ.
"Ăn đi. Chúng ta sẽ bay ngay sau khi trời tối. Lúc đó sẽ ít bị phát hiện hơn."
Lý Phàm vừa ăn vừa hỏi: "Tiền bối, ngươi có biết điều gì về thống soái Xích Diệm không?"