Vũ Trụ Đại Kiếp: Ngoài Kia Họ Cũng Tu Tiên
Chương 36: 3 ngày cuối cùng
Lý Phàm tỉnh dậy trong một căn phòng nhỏ xinh xắn giữa rừng núi Tần Lĩnh, ánh nắng ban mai chiếu qua khung cửa gỗ, phủ lên mặt đất một vệt vàng ấm áp. Cậu không biết mình đã ngủ bao lâu, nhưng khi mở mắt, cậu cảm thấy đan điền trống rỗng, tứ chi rã rời như bị ai đó bóp nát từng khớp xương. Ký ức ùa về—cuộc thách đấu, lời tuyên chiến, và giọng nói đầy kinh hoàng của thống soái Xích Diệm văng vẳng trong đầu.
Cậu cố gắng ngồi dậy, nhưng một bàn tay nhẹ nhàng đặt lên vai cậu giữ lại. Một giọng nữ êm ái như nước chảy bên suối vang lên:
"Nằm xuống. Ngươi còn quá yếu."
Lý Phàm quay đầu nhìn. Một người phụ nữ trạc tuổi ba mươi đang ngồi bên cạnh giường, tóc dài đen nhánh bới cao, khuôn mặt thanh tú với đôi mắt xám xanh kỳ lạ, mặc một bộ đạo bào màu trắng thêu hình mây và hạc. Linh lực quanh bà ấy mạnh mẽ và tinh khiết—ít nhất cũng Trúc Cơ trung kỳ, nhưng có vẻ bà ấy đang giấu đi cảnh giới thật của mình.
"Tiền bối là..." Lý Phàm hỏi, giọng khàn khàn.
"Ta là Ngọc Lan Côn Lôn. Chính ta đã đến đón ngươi khi ngươi ngất trên đỉnh núi tối qua." Bà mỉm cười, nhưng nụ cười ấy không giấu được nỗi lo lắng sâu trong đáy mắt. "Ngươi đã ngủ gần một ngày. Và tin tức của ngươi đã lan khắp thế giới. Ngươi biết không? Ngươi đã trở thành biểu tượng của hy vọng cho cả nhân loại."
Lý Phàm sững người. Cậu nhìn quanh phòng, trên bàn có một chiếc tivi nhỏ đang mở. Kênh tin tức quốc tế đang chiếu lại hình ảnh cậu đứng trên thanh kiếm giữa bầu trời, lời thách đấu của cậu vang vọng. Phía dưới màn hình là dòng chữ: "Tu sĩ bí ẩn Trung Quốc thách đấu kẻ ngoài hành tinh - Nhân loại có hy vọng?"
"Tất cả các quốc gia đều đã phát đi thông báo đồng tình ủng hộ ngươi," Ngọc Lan nói tiếp. "Mỹ, Nga, Trung Quốc, EU... họ đều công nhận ngươi là 'Đại diện của Trái Đất' trong cuộc đấu này. Thực ra họ không còn lựa chọn nào khác. Ngươi là người duy nhất dám đứng lên."
Lý Phàm cười khổ, đưa tay xoa trán. "Nhưng ta không thể thắng. Các vị đều biết điều đó. Ta chỉ Trúc Cơ hậu kỳ, mà hắn là Linh Hỏa. Khác biệt quá lớn."
"Ta biết." Ngọc Lan ngồi xuống bên cạnh, mắt nhìn thẳng vào Lý Phàm. "Đó là lý do tại sao ta không cho ngươi ngủ thêm nữa. Chúng ta chỉ còn hai ngày. Hai ngày để tìm ra Đạo pháp cấm kỵ."
Lý Phàm nhớ lại lời của Thiên Hỏa khách. "Ngươi có biết nó ở đâu không?"
Ngọc Lan lắc đầu, nhưng bà đứng dậy, đi đến chiếc bàn gỗ trong góc phòng, lấy ra một tấm bản đồ da cũ kỹ giống hệt tấm bản đồ của Lý Phàm. Bà trải nó ra trên giường, đưa tay chỉ vào một điểm ở trung tâm Tây Tạng—một vùng núi cao không có tên trên bất kỳ bản đồ hiện đại nào.