Vũ Trụ Đại Kiếp: Ngoài Kia Họ Cũng Tu Tiên
Chương 25: Trận Đánh Đầu Tiên - Biển Cả Nổi Giận
"Bọn chúng vừa giết hàng nghìn người," cậu thì thầm, giọng nghẹn lại. "Chúng bắn xuống biển, không phải trúng đích một thành phố, nhưng sóng thần đã cuốn đi cả một vùng. Chúng đang thử nghiệm. Phát tiếp theo sẽ nhắm thẳng vào nơi đông người nhất."
Thanh Phong đứng bên cạnh, tay chống gậy trúc, khuôn mặt tái nhợt dưới ánh sao. "Chúng muốn làm nhân loại sợ hãi. Chúng muốn thấy chúng ta hoảng loạn, lục đục, tan rã từ bên trong trước khi chúng thực sự đổ bộ. Ngươi biết đó là chiến thuật gì không?"
"Chiến thuật của những kẻ tự tin vào sức mạnh của mình," Lý Phàm đáp, giọng lạnh hơn cả gió Tây Tạng.
Đúng lúc ấy, phiến đá báo động trong túi cậu rung lên mạnh mẽ. Cậu thả linh thức vào—không còn là hình ảnh ba chiều mờ ảo như trước, giờ linh thức cậu đã mạnh hơn, cậu có thể "nhìn" tới tận quỹ đạo và thấy từng chi tiết trên Tinh Thuyền. Thống soái mắt lửa đang đứng trên tháp, tay giơ cao, hắn vừa ra lệnh gì đó. Bốn khẩu pháo năng lượng trên mũi và hai bên thân tàu bắt đầu quay, định hướng về một điểm trên bề mặt Trái Đất. Linh thức cậu phóng theo tia định vị ấy. Nó nhắm thẳng vào một thành phố ven biển lớn ở Mỹ. Los Angeles.
Lý Phàm vội vã gọi cho Trương Tuấn, nhưng đường dây bận. Cậu gọi cho Richard—cũng không được. Cậu gọi cho số khẩn cấp của Liên Hợp Quốc, nhưng tổng đài chỉ có tin nhắn tự động: "Xin vui lòng chờ, số lượng cuộc gọi vượt quá khả năng xử lý." Cậu đành gửi một tin nhắn tới Trương Tuấn: "Chúng sắp bắn vào Los Angeles. Cảnh báo ngay cho ai có thể. KHẨN!"
Rồi cậu biết tin nhắn đó sẽ bị chôn vùi trong hàng triệu tin nhắn hoảng loạn khác.
"Có cách nào dùng linh thức để giao tiếp với họ từ xa không?" Lý Phàm hỏi Thanh Phong.
Thanh Phong lắc đầu. "Trừ khi ngươi có một pháp bảo truyền tin. Ngươi có không?"
Lý Phàm nhìn xuống phiến đá báo động. Nó chỉ báo động chứ không phát tín hiệu đi. Cậu thất vọng, siết chặt nó trong lòng bàn tay.
Và trong giây phút ấy, tay cậu chạm vào thanh kiếm gỗ. Dòng linh lực Trúc Cơ mới mẻ của cậu bất ngờ rót vào thanh kiếm, và nó đáp lại. Những đường phù văn trên thân kiếm bừng sáng, phát ra một luồng sóng linh thức mạnh mẽ, như một ăng-ten phát tín hiệu. Lý Phàm đột nhiên hiểu ra—đây là một pháp bảo truyền tin bị phong ấn, không phải giao tiếp bằng âm thanh, mà giao tiếp bằng linh thức với tất cả những ai có linh căn trên Trái Đất. Cậu vội dồn hết linh lực vào nó, kết ấn «Thanh Hư Phát Tín», và phóng một thông điệp ra khắp hành tinh:
"Tôi là Lý Phàm, tu sĩ Trúc Cơ hậu kỳ của Thanh Hư môn phái. Tinh Thuyền địch quân đang nhắm vào Los Angeles. Nếu có ai trên Trái Đất còn tu luyện, hãy tụ tập tại Tây Tạng. Chúng ta không có nhiều thời gian."
Cậu không biết thông điệp ấy sẽ đến được bao nhiêu người, bao nhiêu người tin. Nhưng ít nhất, nó đã bay đi.