DocTruyen

Tài khoản

Thư việnTin nhắnNạp tiềnNhiệm vụCài đặt

Vũ Trụ Đại Kiếp: Ngoài Kia Họ Cũng Tu Tiên

Chương 26: Trận Đánh Đầu Tiên - Biển Cả Nổi Giận

395 từ

Quay lại với thực tại, cậu quay sang Thanh Phong. "Con cần bay về phía Đông. Con có thể cưỡi kiếm bay giờ, đúng không?"

Thanh Phong gật đầu. "Ngươi Trúc Cơ hậu kỳ rồi, ngươi có thể bay. Nhưng phi kiếm của ngươi còn yếu, chỉ đủ cho cự ly ngắn. Tuy nhiên, ta có thứ này." Ông đưa ra thanh kiếm gỗ đen của mình—Bạch Vân Quán bảo vật—và nói: "Nó sẽ đưa ngươi tới bất cứ đâu trên thế giới trong vòng vài giờ. Cầm lấy."

Lý Phàm đón lấy thanh kiếm, cảm nhận được dòng linh khí vô song bên trong. Cậu leo lên kiếm, kết ấn, và nó bắt đầu bay lên, vượt khỏi mặt đất, lao vút vào màn đêm Tây Tạng với tốc độ kinh hoàng. Gió cắt vào mặt cậu, nhưng cậu không thấy lạnh. Cậu chỉ thấy một ngọn lửa đang bùng cháy trong lồng ngực.

Cậu bay về phương Đông, về phía bờ biển Trung Quốc, về phía các thành phố đang sống trong sợ hãi. Nhưng trong đầu cậu, một câu hỏi ám ảnh không ngừng: "Nếu tôi đến đó, tôi có thể làm gì? Một mình tôi, dù Trúc Cơ hậu kỳ, có đủ để chặn một tia pháo năng lượng từ Tinh Thuyền hay không?"

Câu trả lời chắc chắn là không. Nhưng cậu không thể đứng yên. Cậu phải đi. Cậu phải chiến đấu. Bởi vì nếu một tu sĩ duy nhất trên Trái Đất không làm gì, thì còn ai sẽ làm?

Từ trên không, Lý Phàm nhìn xuống. Dưới chân là ánh đèn của các thành phố Trung Quốc rực rỡ, bình yên. Họ vẫn chưa biết rằng trong vòng vài giờ nữa, một cơn ác mộng sẽ ập xuống bờ biển bên kia đại dương. Và cậu, dù yếu hay mạnh, sẽ là người đầu tiên đón nhận nó.

"Chờ đấy, bọn bò sát ngoài hành tinh," cậu thì thầm với gió, mắt cậu như hai ngọn đuốc xanh trong bóng tối. "Trái Đất này không có cơm ngon cho bọn ngươi đâu."

Và cậu lao nhanh hơn, vạch một đường ánh sáng xanh trên bầu trời đen, đi về phía biển khơi, nơi sóng thần đang cuồn cuộn và Tinh Thuyền đang chuẩn bị bắn phát đạn tiếp theo. Trái Đất sẽ không còn yên bình nữa.