DocTruyen

Tài khoản

Thư việnTin nhắnNạp tiềnNhiệm vụCài đặt

Vũ Trụ Đại Kiếp: Ngoài Kia Họ Cũng Tu Tiên

Chương 24: Trận Đánh Đầu Tiên - Biển Cả Nổi Giận

612 từ

"Giữ vững tâm," cậu tự nhủ, "giữ vững tâm, đừng để nó cuốn mình."

Một tiếng rít thê lương vang lên trong động. Cơ thể Lý Phàm bắt đầu phát sáng, từng kinh mạch như những sợi dây điện bị đốt nóng, rực lên từng đường từng lối dưới lớp da. Cậu cảm thấy như mình đang bị xé ra hàng ngàn mảnh, nhưng rồi giữa cơn đau tột cùng, một sự tĩnh lặng bất ngờ ập đến. Đan điền dưới rốn, nơi vốn trống rỗng và yếu ớt suốt mười hai năm, đột nhiên bừng sáng—một hạt sáng nhỏ xíu như hạt đậu, nhưng màu vàng rực, xoay tròn với tốc độ khủng khiếp và hút mọi linh khí xung quanh vào nó. Đó là hạt giống Kim Đan. Cậu đã đột phá từ Luyện Khí tầng chín lên Trúc Cơ sơ kỳ.

Nhưng chưa dừng lại. Linh khí từ cổ trận vẫn đổ vào như suối. Hạt Kim Đan tiếp tục lớn dần, sáng dần, và cấp bậc của cậu tiếp tục tăng—Trúc Cơ sơ kỳ, Trúc Cơ trung kỳ, Trúc Cơ hậu kỳ. Cuối cùng, khi cảm thấy cơ thể sắp tan ra, Lý Phàm dùng ý chí ép dòng linh khí dừng lại. Cậu mở mắt. Mọi thứ xung quanh đã khác. Cậu không còn nhìn thấy bóng tối của động đá nữa—cậu nhìn thấy từng hạt bụi lơ lửng trong không khí, từng sợi tơ năng lượng chảy trong các phù văn, và cả khuôn mặt Thanh Phong đang cau có lo lắng bên ngoài vòng tròn. Cảm nhận được linh lực mới cuồn cuộn trong cơ thể, Lý Phàm biết mình vừa trở thành một tu sĩ Trúc Cơ hậu kỳ—một cấp độ mà trên Trái Đất chỉ có Thanh Phong và có lẽ một hai người nữa đạt tới.

"Ngươi đã làm được," Thanh Phong thở phào, nhưng mắt ông vẫn đầy căng thẳng. "Nhưng chưa hết. Ngươi cần thời gian để ổn định cảnh giới. Và... trong lúc ngươi đột phá, thế giới bên ngoài đã xảy ra chuyện lớn."

Lý Phàm cau mày, bước ra khỏi vòng tròn. Mọi cử động của cậu giờ đây nhẹ nhàng và nhanh hơn gấp mười. Cậu đi ra ngoài khe đá, ngước nhìn bầu trời. Vẫn là đêm Tây Tạng, nhưng phương Đông xa xa bỗng rực lên một ánh sáng đỏ cam như bình minh, nhưng đó không phải bình minh. Đó là một vụ nổ khổng lồ. Cậu rút điện thoại ra, màn hình đầy thông báo khẩn từ các kênh tin tức quốc tế:

"Vật thể lạ bắn tia năng lượng xuống Thái Bình Dương lúc 23:47 tối nay. Sóng thần cao 25 mét đã quét qua bờ biển Nhật Bản, đánh vào các thành phố Tokyo, Osaka và Nagoya. Hàng trăm nghìn người mất tích. Cảnh báo sóng thần đã được ban hành cho toàn bộ vành đai Thái Bình Dương."

"Tổng thống Mỹ tuyên bố tình trạng khẩn cấp quốc gia. Liên Hợp Quốc đang họp khẩn để thảo luận về 'mối đe dọa từ không gian.'"

"Trung Quốc và Nga tuyên bố sẵn sàng phối hợp phòng thủ tên lửa. Nhưng các chuyên gia cảnh báo vũ khí thông thường có thể không hiệu quả trước công nghệ của vật thể lạ."

Lý Phàm đứng sững. Tay cậu run lên, không phải vì lạnh, mà vì cơn giận dữ đang bốc lên trong lồng ngực. Cậu nhìn về phía Đông, nơi Tinh Thuyền vẫn đang treo lơ lửng trên bầu trời đêm—một chấm đỏ nhỏ, nhưng giờ đây trong mắt cậu, nó to và rõ như cả một vầng trăng máu.