DocTruyen

Tài khoản

Thư việnTin nhắnNạp tiềnNhiệm vụCài đặt

Vũ Trụ Đại Kiếp: Ngoài Kia Họ Cũng Tu Tiên

Chương 23: Trận Đánh Đầu Tiên - Biển Cả Nổi Giận

704 từ

Đêm Tây Tạng không có trăng. Màn đêm đen đặc như mực, chỉ có ánh sao lấp lánh trên bầu trời cao và tiếng gió rít qua các khe đá. Lý Phàm và Thanh Phong đạo nhân leo dọc theo một con đường mòn cheo leo, băng qua những vách đá dựng đứng và những bãi tuyết trắng xóa như tấm vải liệm khổng lồ. Không khí loãng đến mức mỗi hơi thở như muốn đốt cháy phổi, nhưng Lý Phàm cố gắng vận chuyển linh lực để duy trì thân nhiệt và sức lực.

Hai người đi suốt ba giờ đồng hồ, vượt qua độ cao bốn nghìn mét, đến một vách núi đứng sừng sững với mặt đá đen bóng loáng như được mài giũa. Thanh Phong dừng lại, đưa tay chạm vào một điểm trên vách đá, nơi có một phù văn mờ nhạt khắc sâu vào đá. Ông kết ấn, niệm khẩu quyết, và vách đá bất ngờ rung chuyển, kéo ra một khe hở đủ cho một người đi qua.

"Sau đây là Linh Tuyền Cổ Trận," Thanh Phong nói, giọng trầm xuống. "Ta đã phong ấn nó mười hai năm trước sau lần thất bại của ta. Bên trong có một dòng linh khí nguyên thủy từ lõi Trái Đất rỉ ra, được tổ tiên chúng ta thu nạp và chuyển hóa bằng một pháp trận cổ. Ngồi vào trung tâm, ngươi sẽ được hấp thu một lượng linh khí khổng lồ. Nhưng cơ thể ngươi sẽ bị thử thách từng tế bào. Nếu linh căn không đủ mạnh, ngươi sẽ tan xác."

Lý Phàm gật đầu, không chút do dự. Cậu bước qua khe đá, bước vào một động đá tự nhiên rộng khoảng mười lăm mét vuông. Bên trong, không khí ấm áp lạ thường, và một thứ ánh sáng xanh lam nhấp nháy từ dưới mặt sàn, nơi một vòng tròn đá được khắc đầy phù văn. Ở trung tâm vòng tròn, một vũng nước trong suốt chỉ rộng bằng chậu rửa mặt đang bốc hơi nhẹ, tỏa ra một mùi thơm như trầm hương pha lẫn đất đá.

"Ngồi xuống vũng nước, đặt hai tay lên đùi, thả lỏng tâm thần," Thanh Phong hướng dẫn. "Ta sẽ kích hoạt trận pháp từ bên ngoài. Khi ngươi cảm thấy nóng rực, đó là lúc linh khí vào kinh mạch. Đừng chống cự, hãy để nó cuốn ngươi đi. Chỉ cần giữ một điều—đừng để tâm trí ngươi bị linh khí nhấn chìm. Nếu ngươi mất ý thức, coi như xong."

Lý Phàm bước vào vòng tròn, ngồi xuống vũng nước. Nước ấm áp thấm qua lớp áo vải mỏng, chạm vào da thịt. Cậu nhắm mắt, điều chỉnh hơi thở, thả lỏng cơ thể theo bài «Thanh Hư Tĩnh Tọa Ấn». Bên ngoài, Thanh Phong bắt đầu kết ấn dài, từng động tác chậm rãi và nặng nề, mồ hôi túa ra trên trán dù trong động chẳng có hơi nóng nào. Những phù văn trên sàn bắt đầu sáng dần, từ màu xanh nhạt chuyển sang xanh lam đậm, rồi xanh biếc như ngọc. Vũng nước dưới Lý Phàm bắt đầu sôi lên, nhưng không phải sôi theo nghĩa thông thường—nó bốc khói trong khi nhiệt độ lại hạ xuống, đóng băng quanh người cậu thành một lớp băng mỏng trong suốt.

Rồi linh khí ập đến.

Nó không vào từ từ. Nó như một dòng thác đổ, như một trận cuồng phong từ lòng đất bắn thẳng vào đan điền cậu. Lý Phàm cảm thấy như có ai đó đang đổ chì nóng vào từng mạch máu. Toàn thân cậu cứng đờ, cơ bắp co giật, mồ hôi vã ra rồi đông cứng ngay trên da. Cậu muốn hét, nhưng miệng cậu đóng chặt, răng nghiến đến chảy máu. Trong thức hải, một cảnh tượng bất ngờ hiện ra—những hình ảnh hỗn độn của các cuộc chiến cổ đại, những vị tu sĩ cưỡi kiếm bay giữa các vì sao, những tòa thành khổng lồ sụp đổ, và một bóng đen khổng lồ bao trùm vũ trụ. Cậu cố nắm chặt ý thức, không để mình chìm trong cơn lũ hình ảnh đó.