Vũ Trụ Đại Kiếp: Ngoài Kia Họ Cũng Tu Tiên
Chương 22: Lời Cảnh Báo Bị Phủ Nhận
Và điều đó đã xảy ra sớm hơn họ nghĩ.
Tối hôm đó, khi Lý Phàm và Thanh Phong trở lại Bạch Vân Quán sau chuyến đi, phiến đá báo động trong túi cậu bỗng nóng rực, phát ra một tiếng còi chói tai. Cậu lập tức thả linh thức vào. Hình ảnh hiện lên: Tinh Thuyền đã vượt qua Mặt Trăng. Nó đang tiến vào quỹ đạo địa tĩnh, và trên boong tàu, thống soái mắt lửa vừa ra lệnh gì đó. Một khẩu pháo năng lượng lớn trên mũi tàu được xoay xuống, nhắm thẳng vào bề mặt Trái Đất.
Một giây sau, cậu cảm thấy trái đất rung chuyển—một chấn động nhẹ, nhưng linh thức cậu cảm nhận rõ hơn bất kỳ ai: đó là một luồng năng lượng kinh khủng xuyên qua bầu khí quyển, nhắm vào đại dương phía Đông Nam.
"Chúng vừa bắn thử," Lý Phàm nghĩ, tim như ngừng đập. "Chúng đang bắt đầu."
Trong những phút tiếp theo, điện thoại của cậu bùng nổ với các thông báo khẩn cấp từ toàn thế giới:
"Cảnh báo: Một tia sáng bí ẩn lao xuống Thái Bình Dương, gây ra sóng thần cao 20 mét đổ bộ vào bờ biển Nhật Bản và Indonesia. Hàng nghìn người thiệt mạng. Chính phủ Nhật Bản ban bố tình trạng thảm họa."
"Vật thể lạ được xác nhận đang ở trên quỹ đạo Trái Đất. NASA tuyên bố đây không phải thiên thạch. Liên Hợp Quốc sẽ họp khẩn cấp."
Lý Phàm siết chặt phiến đá, rồi quay sang Thanh Phong. Mắt ông lão đượm buồn và nặng trĩu.
"Bọn chúng đã bắn phát đầu tiên," Lý Phàm nói, giọng khô khốc. "Chúng đang dọa dẫm. Nhưng phát tiếp theo sẽ nhắm vào một thành phố lớn. Tiền bối, chúng ta không có thời gian nữa. Phải đến Linh Tuyền Cổ Trận ngay đêm nay."
Thanh Phong gật đầu. Ông chống gậy trúc đứng dậy, bước vào quán lấy một bọc da và một thanh kiếm gỗ đen—bảo vật của Bạch Vân Quán. Khi bước ra, ông nhìn Lý Phàm:
"Nếu ngươi không còn giữ được thân xác này, ngươi sẽ chết. Ngươi có sẵn sàng không?"
Lý Phàm nhìn lên bầu trời. Ở nơi xa xăm, chấm đỏ của Tinh Thuyền lấp lánh như một con mắt giận dữ. Cậu nghĩ về đạo quán nhỏ, về sư phụ, về những người mới quen như Trương Tuấn và Richard, về hàng tỷ con người đang ngủ một giấc bình yên trong các thành phố mà không hề hay biết mình sắp mất tất cả.
"Con sẵn sàng," cậu nói, giọng không run, mắt sáng như sao. "Dù có tan thành tro, con cũng sẽ làm."
Thanh Phong mỉm cười, lần đầu tiên Lý Phàm thấy trên khuôn mặt già nua đó một tia hy vọng. Ông giơ gậy trúc chỉ về phía đỉnh Everest mờ ảo trong đêm, nơi tuyết phủ trắng xóa.
"Đi thôi."
Và hai bóng người lặng lẽ khuất vào màn đêm Tây Tạng, để lại phía sau ngôi quán nhỏ yên tĩnh—và cả một thế giới đang bắt đầu hoảng loạn.