DocTruyen

Tài khoản

Thư việnTin nhắnNạp tiềnNhiệm vụCài đặt

Vũ Trụ Đại Kiếp: Ngoài Kia Họ Cũng Tu Tiên

Chương 21: Lời Cảnh Báo Bị Phủ Nhận

681 từ

Vị đệ tử vội vã lui vào trong. Thanh Phong chỉ tay vào một tảng đá phẳng trong sân, mời Lý Phàm ngồi xuống. Hai người đối diện, cách nhau một bếp lửa nhỏ vừa được khơi lại.

"Ta đã biết chuyện này từ lâu," Thanh Phong nói, giọng khẽ như gió, nhưng mỗi chữ đều rõ mồn một. "Ngày ta còn là một đệ tử như ngươi, sư phụ ta từng kể về một kiếp nạn gọi là 'Thiên ngoại chi kiếp.' Ông ấy bảo rằng, hàng ngàn năm trước, tổ tiên chúng ta từng giao chiến với những kẻ ngoài vũ trụ. Họ thua. Không phải bởi yếu kém, mà bởi bị bất ngờ. Nhưng trước khi chết, họ đã phong ấn nhiều thứ, chôn giấu đi để thế hệ sau có thời gian chuẩn bị."

Lý Phàm ngồi thẳng người. "Vậy tiền bối đã từng tìm kiếm những thứ đó chưa?"

Thanh Phong gật đầu, rồi lại lắc đầu. "Ta đã cố, nhưng không đủ sức. Đạo pháp cấm kỵ không phải thứ có thể tìm thấy bằng ngọc giản hay bản đồ. Nó nằm trong linh mạch của từng vùng đất, và để đánh thức nó, cần một người có tâm quyết và linh lực đủ mạnh. Ngươi còn quá yếu, Lý Phàm. Ngươi chỉ Luyện Khí tầng chín, với linh lực chưa bằng một giọt nước giữa biển."

"Có cách nào đột phá nhanh không?" Lý Phàm hỏi, giọng vừa sốt ruột vừa khao khát.

Thanh Phong nhìn cậu, cặp mắt sâu thẳm như có một bầu trời đêm bên trong. "Có. Nhưng nguy hiểm lắm. Ta biết một nơi gọi là Linh Tuyền Cổ Trận, nằm sâu dưới chân đỉnh Everest. Nó có thể truyền một lượng linh khí khổng lồ vào người ngươi, nhưng nếu thân thể ngươi không chịu nổi, ngươi sẽ tan thành tro. Mười hai năm trước, ta từng thử. Ta suýt chết và phải mất ba năm mới hồi phục. Ngươi có dám thử không?"

Lý Phàm không cần suy nghĩ. Cậu gật đầu ngay: "Dám."

Thanh Phong bật cười. Không phải cười mỉa, mà là một tiếng cười khàn khàn có chút thương cảm và cũng có chút hài lòng. "Ngươi giống sư phụ ngươi ngày xưa. Máu nóng, đầu nóng, nhưng tâm thì sáng. Được, ta sẽ dẫn ngươi đến đó. Nhưng trước hết, hãy giúp ta một việc—ta phải thuyết phục các tu sĩ khác. Không phải vì chúng ta cần sức của họ, mà vì họ cần biết sự thật. Dù họ không tin, dù họ cười nhạo, dù họ chửi rủa, ngươi vẫn phải nói. Mỗi người còn sống đều có một mảnh ghép của Đạo pháp cấm kỵ. Nếu họ không hợp tác, ngươi sẽ không thể hoàn thành bức tranh."

Những ngày tiếp theo, Lý Phàm cùng Thanh Phong đi khắp các ngọn núi Tây Tạng, gặp gỡ từng tu sĩ già nua ẩn dật. Có người lúc đầu còn tiếp chuyện, nhưng khi nghe đến Đế chế ngoài hành tinh, họ quay ngoắt vào trong, đóng sập cửa. Có người chỉ lắc đầu cười khổ: "Mạt Pháp đã đến, ai cứu ai? Cứ để trời định." Có người còn nổi giận, dọa sẽ gọi tảo. Lý Phàm bị hắt hủi, bị coi là kẻ điên, bị ném đá ra khỏi sân, có khi còn bị bùa mê trói buộc và treo trên cổng một đêm. Thân thể cậu lấm lem, môi khô nứt nẻ, nhưng cậu không từ bỏ.

Người duy nhất tin cậu—và chỉ một mình cậu—là Thanh Phong.

"Đừng buồn," Thanh Phong an ủi cậu vào một buổi chiều khi cả hai ngồi trên đỉnh núi nhìn xuống thung lũng băng giá. "Họ sợ. Họ đã sống quá lâu trong ảo tưởng rằng thế giới bên ngoài không tồn tại. Với họ, ngươi đang phá hủy sự bình yên cuối cùng họ còn sót. Nhưng khi bọn chúng rơi xuống đất, khi tia sáng đỏ bắn vào các thành phố, họ sẽ nhìn thấy và họ sẽ đến tìm ngươi."