DocTruyen

Tài khoản

Thư việnTin nhắnNạp tiềnNhiệm vụCài đặt

Vũ Trụ Đại Kiếp: Ngoài Kia Họ Cũng Tu Tiên

Chương 20: Lời Cảnh Báo Bị Phủ Nhận

602 từ

Lý Phàm lắc đầu.

"Chưa đầy hai mươi. Tất cả đều già nua, đều yếu ớt, cấp cao nhất cũng chỉ Trúc Cơ sơ kỳ. Còn lại đều như cậu và tôi—Luyện Khí, không hơn. Đời Mạt Pháp, linh khí cạn kiệt, ai còn sức mà lo chuyện bên ngoài?"

"Tiền bối, tôi đã nhìn thấy bọn chúng. Tôi có bằng chứng." Lý Phàm rút phiến đá báo động trong túi ra, kết ấn kích hoạt. Hình ảnh ba chiều của Tinh Thuyền hiện lên giữa không trung, với hàng ngàn phù văn đỏ rực và thống soái mắt lửa đang đứng trên tháp chỉ huy.

Ông lão lập tức đứng bật dậy, bát trà rơi vỡ trên nền đá. Mặt ông biến sắc, không còn vẻ mỉa mai. Ông lảo đảo bước tới gần, đưa tay run run muốn chạm vào hình ảnh, nhưng ngón tay xuyên qua ánh sáng vô hình.

"Đây là..." ông lắp bắp.

"Tinh Thuyền của Đế chế Tinh Linh Xích Hỏa. Họ đã đến. Trong vòng ba ngày nữa, họ sẽ có mặt trên quỹ đạo Trái Đất. Tôi đến đây để tìm các vị, để cùng bàn cách tìm ra Đạo pháp cấm kỵ mà tổ tiên đã để lại." Lý Phàm nói nhanh và dồn dập, như muốn rót hết sự khẩn cấp vào từng câu.

Ông lão đứng im một lúc, mắt vẫn dán vào hình ảnh Tinh Thuyền đang dần mờ đi. Rồi ông thở dài, lắc đầu: "Cậu muốn tôi triệu tập các tu sĩ còn lại? Họ sẽ không tin đâu. Họ già rồi, họ sợ thay đổi, họ đã trải qua quá nhiều thất vọng. Với họ, câu chuyện của cậu chỉ là một giấc mơ dở."

"Họ phải tin!" Lý Phàm vội nói. "Tôi có thể chứng minh. Tôi có phiến đá này, tôi có tấm bản đồ, tôi có Thiên Môn Quan ở Nam Cực—"

"Thiên Môn Quan?" Một giọng nói khác vang lên từ phía trong quán. Cánh cửa gỗ mở ra, một lão đạo nhân khác bước ra, dáng người thấp nhỏ, chống gậy trúc, khuôn mặt đầy nếp nhăn nhưng đôi mắt sâu hoắm mang một sức nặng khó tả. Linh lực của ông ta dày đặc và ổn định hơn bất kỳ ai cậu từng gặp trên Trái Đất—có lẽ là Trúc Cơ hậu kỳ, thậm chí là đỉnh phong. Đó chính là Thanh Phong đạo nhân, người mà các tu sĩ khác gọi là "trưểc cột cuối cùng của Đạo mạch."

Lý Phàm quay phắt lại, bái lạy sâu. "Đệ tử Lý Phàm, Thanh Hư môn phái, kính chào Thanh Phong tiền bối!"

Thanh Phong đạo nhân bước chậm rãi đến, dùng gậy trúc chỉ nhẹ vào phiến đá trong tay Lý Phàm. Phiến đá bỗng phát sáng xanh trở lại, như đáp lại linh lực của ông ta. Thanh Phong nheo mắt, xem xét một lúc, rồi ngước nhìn Lý Phàm với vẻ nghiêm túc đến lạnh người.

"Ngươi đã vào Thiên Môn Quan, và ngươi vẫn sống?" Ông hỏi.

"Dạ thưa, có."

"Ngươi có gặp Thiên Hỏa khách không?"

"Dạ, qua một bản ghi ba chiều. Ông ấy đã đưa cho đệ tử phiến đá này và nói rằng Đế chế sắp xâm lược."

Thanh Phong im lặng hồi lâu. Bầu trời Tây Tạng trong xanh, gió thổi qua mái ngói đỏ mang theo hơi tuyết lạnh. Ông quay sang ông lão trước đó, nói: "Đồ nhi, ngươi đóng cổng quán lại. Không để ai ra vào. Ta và vị đệ tử Thanh Hư này có nhiều chuyện cần bàn."