DocTruyen

Tài khoản

Thư việnTin nhắnNạp tiềnNhiệm vụCài đặt

Vũ Trụ Đại Kiếp: Ngoài Kia Họ Cũng Tu Tiên

Chương 19: Lời Cảnh Báo Bị Phủ Nhận

629 từ

Lý Phàm bay từ New Zealand về Trung Quốc trong một chiếc máy bay thương mại chật cứng, ngồi ghế khoang hạng phổ thông giữa một bà mẹ bồng con đang khóc và một doanh nhân mập mạp ngáy như sấm. Tám tiếng đồng hồ trên không với cậu là một cực hình, nhưng trí óc cậu không nghỉ ngơi một giây. Phiến đá báo động trong túi áo ngực cứ lúc ấm lúc lạnh, mỗi cơn rung nhẹ đều là một lời nhắc nhở về thứ đang tiến đến. Ba ngày nữa thôi, Tinh Thuyền sẽ tiến vào quỹ đạo Trái Đất. Ba ngày để tìm ra thứ có thể cứu cả hành tinh.

Khi hạ cánh xuống sân bay Thành Đô, cậu không về đạo quán mà bắt xe khách thẳng hướng Tây Bắc, vào sâu trong dãy núi Tây Tạng. Điểm đến là một ngôi đạo quán cổ tên Bạch Vân Quán, nằm trên sườn núi cao hơn bốn nghìn mét, nơi các tu sĩ phái Toàn Chân ẩn dật ít ai biết đến. Sư phụ từng nhắc đến Bạch Vân Quán khi còn sống: "Đó là một trong những di chỉ cuối cùng còn lưu giữ tinh hoa đạo pháp thượng cổ. Nhưng bọn họ sống quá khép kín, chẳng quan tâm đến thế sự bên ngoài."

Giờ thì Lý Phàm cần họ phải quan tâm.

Con đường lên Bạch Vân Quán quanh co và hiểm trở, hai bên là vực sâu và sương mù dày đặc. Lý Phàm leo bộ suốt bốn tiếng đồng hồ, phổi như bốc cháy vì thiếu oxy, nhưng linh lực trong người giúp cậu bám trụ. Càng lên cao, ngọc bội trên cổ càng ấm, như thể nó đang đồng điệu với một thứ gì đó ở đây. Cuối cùng, khi vén bức màn sương cuối cùng, một ngôi quán mái ngói đỏ xuất hiện trước mắt. Nó nhỏ hơn cậu tưởng, chỉ hai gian, không có bảng hiệu, nhưng trên cổng khắc một dòng chữ triện tinh tế: "Trần thế ồn ào, đạo ở trong yên."

Lý Phàm đẩy cổng gỗ, bước vào sân. Trong sân, một ông lão gầy còm đang ngồi bên bếp lửa nhỏ, tay cầm một bát trà, mặt già nua nhưng cặp mắt sắc như chim ưng. Ông mặc áo vải thô màu xám, tóc bạc trắng cột đuôi ngựa, quanh thân tỏa ra một luồng linh lực ấm áp nhưng kín đáo—cậu đoán ông là một tu sĩ Luyện Khí tầng bảy hoặc tám, tương đương cậu.

"Ngươi là ai, đến Bạch Vân Quán làm gì giữa mùa đông giá rét này?" ông lão hỏi, giọng trầm nhưng không có ý xua đuổi.

"Tôi là Lý Phàm, Thanh Hư môn phái, đệ tử của sư phụ Thanh Tĩnh đạo nhân. Tôi đến đây để gặp các vị trưởng bối." Lý Phàm kính cẩn chắp tay.

Ông lão nghe tên Thanh Tĩnh thì bỗng sáng mắt. "Thanh Tĩnh đạo hữu... hắn đã về cõi tiên từ mấy năm trước, phải không?"

"Đúng vậy. Thưa tiền bối, tôi có việc rất gấp, muốn triệu tập các môn phái tu tiên còn sót lại trên Trái Đất. Chuyện liên quan đến sinh tử của toàn nhân loại."

Ông lão nghe xong, ngồi im một lúc, rồi bật cười. Cười to, cười dài, đến nỗi nước mắt chảy ra. "Cậu trai trẻ, tôi đã nghe nhiều người đến đây kể chuyện. Có người nói trời sắp sập, có người nói ma quỷ xâm lăng, có người bảo thế giới sắp tận thế. Nhưng tôi chưa từng nghe chuyện nào hay như cậu kể đâu. Triệu tập các môn phái á? Cậu biết trên toàn Trái Đất hiện nay còn bao nhiêu tu sĩ đang thở không?"