Vũ Trụ Đại Kiếp: Ngoài Kia Họ Cũng Tu Tiên
Chương 18: Đội Tiên Phong Tiếp Cận
Richard cau mày. "Vũ khí gì? Ở đâu?"
"Tôi chưa biết." Lý Phàm thừa nhận. "Nhưng bản ghi của Thiên Hỏa khách đã nhắc đến 'Đạo pháp cấm kỵ.' Tôi cần thời gian để tìm kiếm, và tôi cần sự giúp đỡ của các ông. Không phải để chiến đấu, mà để giữ bí mật và tạo điều kiện cho tôi đi đến những di tích khác trên thế giới."
Dimitri gật đầu chậm rãi. "Vậy nếu bọn chúng đến trước khi ông tìm thấy thứ đó?"
Lý Phàm nhắm mắt, suy nghĩ một lúc. "Thì tôi sẽ đánh. Bằng tất cả những gì tôi có. Dù có thua, cũng không thể đầu hàng."
Trong căn phòng lạnh lẽo, gió Nam Cực hú ngoài cửa sổ, năm người đàn ông nhìn nhau. Họ thuộc bốn quốc tịch khác nhau, tôn giáo khác nhau, nghề nghiệp khác nhau. Nhưng trong giây phút ấy, họ đều hiểu rằng họ đang cùng nhau đứng trên bờ vực của một thời đại mới—thời đại mà nhân loại không còn đơn độc trong vũ trụ, và cũng là thời đại mà nhân loại phải đấu tranh để tồn tại.
"Được," Richard lên tiếng cuối cùng. "Tôi sẽ giữ bí mật với cấp trên thêm một thời gian. Nhưng nếu tình hình xấu đi, tôi sẽ phải báo cáo."
Lý Phàm gật đầu. "Đó là tất cả những gì tôi cần."
Cậu ra khỏi phòng, bước ra hành lang kính nhìn ra vùng băng trắng xóa. Trời đang chập choạng tối, và trên bầu trời phía Đông, một chấm đỏ nhỏ lấp lánh bất thường—không phải sao Hỏa, mà là một thứ khác, đang tiến gần hơn mỗi giờ. Lý Phàm nhìn nó, tay nắm chặt phiến đá báo động vẫn đang ấm nóng.
"Tám ngày," cậu thì thào với màn đêm. "Chỉ còn tám ngày nữa thôi. Tao sẽ làm được."
Cậu rút điện thoại ra, mở lại tấm bản đồ da đã chụp ảnh từ đạo quán, rọi đèn pin xem xét. Những đường nét của nó dẫn ra nhiều điểm khác nhau trên toàn cầu—một ở Trung Đông, một ở dãy Andes, một ở dưới đáy Thái Bình Dương, và một ở... đâu đó tại Tây Tạng, không xa quê nhà cậu lắm.
"Tây Tạng sẽ là điểm đến tiếp theo," cậu tự nhủ. "Đó là nơi gần nhất, và có lẽ là nơi lưu giữ một phần Đạo pháp cấm kỵ."
Cậu xoay người bước vào trong, bắt đầu lên kế hoạch cho chuyến đi tiếp theo. Ngoài kia, ngôi sao đỏ đang lớn dần trên bầu trời Nam Cực, lạnh lẽo và vô tình, nhưng với Lý Phàm, nó chính là lời nhắc nhở không ngừng nghỉ rằng thời gian không đứng lại, và rằng mỗi giây phút đều có thể là giây phút cuối cùng Trái Đất còn được gọi là tự do.