Vũ Trụ Đại Kiếp: Ngoài Kia Họ Cũng Tu Tiên
Chương 17: Đội Tiên Phong Tiếp Cận
Lý Phàm xem tin tức trên màn hình điện thoại trong phòng ăn chung, mặt cậu tái đi. Trương Tuấn ngồi bên cạnh, lén đá nhẹ vào chân cậu và thì thầm: "Đó là chúng đúng không?"
Lý Phàm gật đầu không nói. Richard cũng có mặt, hắn im lặng uống cà phê, nhưng mắt hắn liếc qua Lý Phàm đầy lo lắng.
Steve, anh chàng người Mỹ từng im lặng suốt mấy ngày, bất chợt đặt điện thoại xuống bàn, mặt tái nhợt. "Các người nghe đây. Tôi vừa nhận email từ đồng nghiệp ở NASA. Cái vật thể kia đang giảm tốc. Nó sẽ tiến vào quỹ đạo địa tĩnh trong vòng tám ngày. Và các máy quang phổ cho thấy bề mặt của nó phủ một vật liệu không có trên bất kỳ hành tinh nào trong Hệ Mặt Trời. Mọi người... tôi nghĩ đây không phải thiên thạch đâu."
Căn phòng im lặng như tờ.
Một nhà khoa học trẻ người Na Uy ngồi bên góc bàn run giọng hỏi: "Thế nó là gì?"
Richard đặt tách cà phê xuống, đứng dậy. Hắn nhìn Lý Phàm, như tìm kiếm sự đồng ý. Lý Phàm khẽ gật đầu một cái thật nhẹ. Richard hít sâu, rồi nói:
"Tôi nghĩ chúng ta nên tổ chức một cuộc họp kín. Có một số thông tin tôi và Trương Tuấn, và Lý Phàm... đã phát hiện ở Nam Cực. Những thông tin có liên quan đến vật thể đó."
Buổi họp kín diễn ra sau đó một giờ trong phòng chỉ huy, chỉ có năm người: Richard, Steve, Dimitri, Trương Tuấn và Lý Phàm. Richard kể ngắn gọn những gì họ đã thấy trong Thiên Môn Quan—không đi quá sâu vào chi tiết phù văn hay tu tiên, chỉ nói đó là một căn cứ cổ đại có bản ghi về các sinh vật ngoài hành tinh đã tới Trái Đất hàng ngàn năm trước, và giờ chúng đang quay lại.
Steve và Dimitri đều là những nhà khoa học thực chứng, ban đầu không tin. Nhưng khi Lý Phàm mở phiến đá báo động và chiếu hình ảnh ba chiều của Tinh Thuyền—thứ công nghệ mà khoa học Trái Đất không thể tạo ra—họ buộc phải im lặng.
"Thế chúng ta nên làm gì?" Steve hỏi, giọng khô khốc.
Lý Phàm đứng lên. Đã đến lúc cậu không thể giấu nổi thân phận của mình nữa. Cậu kết ấn «Thanh Hư Tụ Linh Ấn», linh lực yếu ớt nhưng đủ để làm bay nhẹ phiến đá trong lòng bàn tay, khiến nó xoay tròn giữa không trung trước mặt năm con người đang nhìn chăm chú. Steve giật lùi, Dimitri vẽ dấu thập trên ngực.
"Tôi là một tu sĩ," Lý Phàm nói, giọng bình thản nhưng vững chãi. "Đúng, như trong truyện thần tiên hay phim ảnh các ông vẫn xem. Tôi đã luyện tập hơn mười tám năm trên Trái Đất, nhưng vì linh khí cạn kiệt, tôi chỉ đạt cấp bậc thấp. Những kẻ ngoài kia mạnh hơn tôi gấp trăm lần. Tuy nhiên, tôi có thứ họ không có—kiến thức về Đạo pháp cổ đại của Trái Đất. Và tôi tin rằng, trong những di tích còn sót lại của tổ tiên, có một vũ khí có thể đánh bại chúng."