Vũ Trụ Đại Kiếp: Ngoài Kia Họ Cũng Tu Tiên
Chương 14: Chấn Động Thứ Nhất - Kẻ Ngoài Hành Tinh
Trương Tuấn là người đầu tiên phá vỡ bầu không khí. Anh nuốt nước bọt, hỏi, giọng khàn khàn: "Vậy... bọn họ... sẽ đến sớm thế nào?"
Lý Phàm nhìn xuống phiến đá. Nó vẫn tối đen, nhưng cậu cảm thấy một sự kết nối sâu xa, như một sợi dây thần kinh mới mọc nối từ linh thức vào bên trong tảng đá. Cậu nhắm mắt, cố lắng nghe. Từ xa, một tín hiệu báo động mờ nhạt vọng về. Nó vẫn còn xa, nhưng không đủ xa. Một vài tuần, có thể một tháng. Có thể ít hơn.
"Một tháng," cậu thì thầm, "hoặc sớm hơn. Trong vòng một tháng, bọn chúng sẽ vào đến quỹ đạo Trái Đất."
Richard đứng dậy, run rẩy lau máu trên khóe miệng. Hắn không còn vẻ lạnh lùng ban đầu, thay vào đó là sự hoảng loạn khó che giấu. "Chúng ta phải báo động cho quân đội. Cho Liên Hợp Quốc. Cho toàn thế giới."
Lý Phàm lắc đầu. "Ông nghĩ họ sẽ tin sao? Họ sẽ nghĩ tôi và ông bị mất trí. Và ngay cả khi họ tin, họ có gì để chống lại? Tên lửa hạt nhân? Có lẽ không đủ. Họ đã vượt qua khoa học của chúng ta từ ngàn năm trước." Cậu nhìn Richard với một vẻ quyết tâm chưa từng có. "Tôi cần ông giữ bí mật. Tôi cần một vài ngày để tìm ra 'Đạo pháp cấm kỵ' mà bản ghi này nhắc đến. Nếu tôi tìm thấy nó, có lẽ tôi có thể xây dựng một thứ gì đó đủ mạnh. Nếu không..."
Cậu không nói hết câu. Richard nhìn cậu, rồi gật đầu, dù thật khó khăn. Trương Tuấn đặt tay lên vai Lý Phàm, im lặng, nhưng ánh mắt anh nói thay ngàn lời.
Ba người rời khỏi cánh cổng. Phía sau họ, Thiên Môn Quan đóng lại, những tảng băng dần dần tái đông, che phủ bề mặt kim loại đen. Nhưng lần này, Lý Phàm không còn nghi ngờ gì nữa. Cậu biết mình vừa trở thành người bảo vệ cuối cùng của một hành tinh đang bị nhắm đến. Và cậu biết, từ bây giờ, từng giây phút của cậu sẽ được tính bằng những ngày còn lại trước khi chiến tranh bùng nổ.
Trên đường trở lại lều, Lý Phàm nhìn lên bầu trời. Trăng hạ tuần lơ lửng, lạnh lẽo. Nhưng trong linh thức, cậu đã bắt đầu cảm nhận thấy một bóng đen khổng lồ đang tiến lại từ những vì sao xa nhất. Bóng đen ấy đang băng băng qua các hành tinh băng giá của Hệ Mặt Trời, không hề che giấu sự hiện diện của mình — bởi vì bọn chúng không sợ bất kỳ ai.
"Chờ đó," Lý Phàm thì thào với màn đêm, nắm chặt phiến đá trong tay. "Chúng ta sẽ cho bọn ngươi biết, Trái Đất không dễ bị bóc tách như quả chín đâu."