DocTruyen

Tài khoản

Thư việnTin nhắnNạp tiềnNhiệm vụCài đặt

Vũ Trụ Đại Kiếp: Ngoài Kia Họ Cũng Tu Tiên

Chương 13: Chấn Động Thứ Nhất - Kẻ Ngoài Hành Tinh

601 từ

Một bảng biểu xuất hiện bên cạnh: Cấp bậc tu tiên của Đế chế Tinh Linh Xích Hỏa:

Luyện Thể (tương đương Luyện Khí) — quân lính.

Thông Linh (tương đương Trúc Cơ) — chiến binh tinh nhuệ.

Linh Hỏa (tương đương Kim Đan) — thống soái.

Huyền Nguyệt (tương đương Nguyên Anh) — chư hầu.

Tinh Thần (tương đương Hóa Thần) — quốc chủ.

Hư Không — truyền thuyết.

Và phía dưới cùng, một dòng chữ nhỏ ghi: "Đế chế hiện có bảy vị Huyền Nguyệt và một vị Tinh Thần. Chúng thống trị một phần tư dải Ngân Hà."

Lý Phàm siết tay đến mức móng bấm vào da thịt. Cậu chỉ là Luyện Khí tầng chín. Trên bảng cấp bậc, cậu tương đương với tên quân lính thấp nhất của bọn nó. Trương Tuấn thì hơn nữa — hoàn toàn không có linh lực.

"Nhưng chưa hết," giọng Thiên Hỏa khách vọng lên, như thể biết họ đang tuyệt vọng. "Trái Đất không bất lực. Hàng ngàn năm trước, khi Đế chế lần đầu thăm dò, một số tu sĩ Địa Cầu đã chiến đấu chống lại chúng. Họ đã phong ấn Thiên Môn Quan này và chôn giấu nhiều di tích khác, dùng Địa Mạch để che đậy linh khí khỏi bị dò tìm. Ta là một trong những người sống sót. Nhưng ta không thể ở lại mãi. Khi ngươi nghe thấy thông điệp này, Đế chế đã phát triển gấp vạn lần sức mạnh ngày ấy. Và chiếc máy dò Roswell, dù rơi, nhưng đã gửi được tín hiệu về. Chúng biết Trái Đất ở đây. Chúng đang đến."

Hình ảnh ba chiều chập chờn một lúc, rồi bùng phát một ánh sáng chói mắt. Khi nó tan đi, hiện ra một vật thể lơ lửng giữa khoang: một chiếc phiến đá hình tròn, kích thước bằng lòng bàn tay, bề mặt khắc đầy ký tự. Nó hạ xuống trước mặt Lý Phàm, xoay tròn như một chiếc la bàn.

"Cầm lấy nó. Đó là một phần của trận pháp chủ của Hệ Mặt Trời, dùng để báo động khi có xâm nhập từ ngoài. Nó sẽ kết nối với ngươi bằng linh thức. Khi nào nó sáng đỏ, bọn chúng đã vào bên trong vành đai tiểu hành tinh. Ngươi sẽ biết bao nhiêu thời gian còn lại. Và hãy nhớ: Trái Đất có một vũ khí bí mật mà Đế chế sợ nhất — 'Đạo pháp cấm kỵ' của thời cổ đại. Nhưng nó đã bị thất truyền. Nếu ngươi có thể tìm lại được nó, ngươi sẽ có cơ hội."

Phiến đá rơi vào tay Lý Phàm, ấm áp như ngọc bội trên cổ. Cậu cẩn thận giữ chặt nó, đan điền như bùng nổ với một luồng linh lực mới — tuy nhỏ nhưng mạnh mẽ — truyền vào từ phiến đá.

Hình ảnh Thiên Hỏa khách nhạt dần. Ông ta ngước mắt lên, nhìn thẳng vào Lý Phàm, nói những lời cuối cùng: "Ngươi là tu sĩ cuối cùng còn sót lại của Đạo trên Trái Đất. Gánh nặng này thuộc về ngươi. Đừng để chúng làm hỏng ngôi nhà của chúng ta. Cầu trời phù hộ."

Rồi tất cả vụt tắt. Khoang chìm vào bóng tối, chỉ còn ánh sáng nhấp nháy yếu ớt từ những viên đá trên vòm mái. Lý Phàm đứng đó, tay cầm phiến đá, ngọc bội còn nóng hổi trên cổ. Ba người — cậu, Trương Tuấn và Richard vừa lết vào được — đều im lặng. Có một sức nặng đến nghẹt thở.