Vũ Trụ Đại Kiếp: Ngoài Kia Họ Cũng Tu Tiên
Chương 15: Đội Tiên Phong Tiếp Cận
Hai ngày sau sự kiện Thiên Môn Quan, cả đoàn khảo sát rút về trạm Troll với tâm trạng nặng nề. Richard giữ lời hứa—hắn không báo cáo với cấp trên, chỉ nói rằng lớp băng quá dày và thiết bị gặp trục trặc, cần tạm dừng thám hiểm. Nhưng đôi mắt hắn ám ảnh, và mỗi tối hắn đều thức khuya nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính, tìm kiếm bất kỳ tín hiệu bất thường nào từ vũ trụ.
Lý Phàm thì khác. Cậu dành phần lớn thời gian ngồi thiền trong góc phòng, tay giữ phiến đá báo động mà Thiên Hỏa khách đã giao. Mỗi ngày, cậu đều thả linh thức vào tảng đá, cố cảm nhận khoảng cách của mối đe dọa đang tiến tới. Phiến đá vẫn đen, nhưng sâu trong lòng nó, Lý Phàm nghe thấy một tiếng vọng xa xăm—tiếng của những động cơ linh năng, tiếng của pháp trận được kích hoạt liên tục. Đế chế đang di chuyển, và tốc độ của chúng không hề chậm.
Đúng nửa đêm ngày thứ ba, phiến đá bỗng nhiên rung lên dữ dội.
Lý Phàm giật mình mở mắt, nhìn xuống tay mình. Phiến đá đang phát ra một ánh sáng đỏ nhạt, không rực rỡ nhưng âm ỉ và đều đặn như nhịp tim. Nó bắt đầu nóng lên, khiến lòng bàn tay cậu bỏng rát. Cậu vội kết ấn ngưng tụ linh lực, áp vào phiến đá. Một hình ảnh lập tức xuất hiện trong thức hải—không phải giấc mơ, mà là một đường truyền trực tiếp từ một thiết bị quan sát nào đó trong vũ trụ.
Lý Phàm thấy một vành đai tiểu hành tinh, đầy những tảng đá lớn nhỏ xoay tròn lơ lửng. Đó là vành đai giữa sao Hỏa và sao Mộc—người ta thường gọi nó là vành đai chính. Và xuyên qua nó, một vật thể đang lao tới.
Nó không phải thiên thạch. Lý Phàm ngay lập tức nhận ra điều đó. Hình dạng của nó quá hoàn hảo—một chiếc thuyền khổng lồ, hai đầu nhọn vút, thân hình bầu dục thon dài, dài khoảng hai kilomet, cao và rộng tương đương một tòa nhà năm mươi tầng. Trên bề mặt thân tàu, hàng ngàn phù văn màu đỏ rực lấp lánh, xếp thành từng vòng tròn đồng tâm, chúng phát ra một luồng năng lượng bảo vệ khiến mọi tảng đá va vào đều tan thành bụi trước khi chạm tới vỏ tàu.
Đó là một Tinh Thuyền.
Lý Phàm nuốt nước bọt, cố gắng phóng to hình ảnh. Linh thức của cậu yếu, nhưng phiến đá khuếch đại đủ để cậu thấy chi tiết hơn. Trên boong tàu, những sinh vật màu đồng đỏ đang di chuyển. Chúng mặc giáp sáng chói, tay cầm binh khí phát sáng. Một số ngồi xếp bằng, tay kết ấn, quanh thân tỏa ra từng vòng khí màu đỏ giống như lửa. Chúng đang luyện công. Một số khác đứng gần lan can, mắt nhìn về phía trước—hướng về Trái Đất.
"Luyện Thể... những tên lính cấp thấp," Lý Phàm thì thầm, đọc qua cấp bậc tu tiên mà Thiên Hỏa khách đã để lại. "Nhưng có cả Thông Linh nữa."