DocTruyen

Tài khoản

Thư việnTin nhắnNạp tiềnNhiệm vụCài đặt

Vũ Trụ Đại Kiếp: Ngoài Kia Họ Cũng Tu Tiên

Chương 11: Hành Trình Đến Cực Nam

563 từ

Lý Phàm gật đầu, nhưng trong lòng cậu đang cuồn cuộn. Cậu cần hành động nhanh hơn.

Đêm đó, khi mọi người đã chìm vào giấc ngủ trong những túi ngủ ấm áp, Lý Phàm lặng lẽ thức dậy. Cậu mặc thêm áo gió dày, đeo thanh kiếm gỗ và ngọc bội, lén lút ra khỏi lều. Gió đêm Nam Cực hú như sói đói, nhưng cậu cảm thấy không lạnh chút nào — ngọc bội trên cổ tỏa ra một hơi ấm nhẹ nhàng, như một bàn tay vô hình che chở.

Cậu bước về phía vách băng, mất khoảng hai mươi phút lội qua lớp tuyết dày. Khi đứng trước bức tường băng khổng lồ, cậu cúi xuống, lấy từ túi ra mảnh lụa và bản đồ da, đặt chúng lên băng trước mặt. Rồi cậu kết ấn 「Thanh Hư Khai Thiên Ấn」 — một pháp ấn mà cậu chưa từng dùng, chỉ mới học từ tấm bia trong hầm mộ. Linh lực từ đan điền chảy qua các kinh mạch, tụ tập ở đầu ngón tay, phát ra một làn sóng vô hình.

Và đáp lại, một luồng sáng xanh lam bất ngờ bùng lên từ bên trong vách băng, lan tỏa trên bề mặt như mạng nhện ánh sáng. Các Thiên Hỏa văn bắt đầu sáng rõ, từng ký tự một, như thể có ai đó đang đốt đèn từng ngọn. Lý Phàm nuốt nước bọt, nhìn lên. Những đường nét băng giá bắt đầu rạn nứt, từng mảng băng nhỏ rơi xuống chân cậu.

Cánh cổng đang đáp lại tiếng gọi.

Nhưng cùng lúc đó, một tiếng động từ phía sau — tiếng giày giẫm lên tuyết, tiếng thở hổn hển. Lý Phàm quay phắt lại. Trong bóng tối, hai bóng người đang tiến lại. Một là Trương Tuấn, mặt đầy vẻ lo lắng. Một là Richard, mắt hắn sáng quắc trong đêm như cú đêm.

"Tôi biết cậu không phải kỹ thuật viên bình thường," Richard nói, giọng lạnh tanh. "Và cậu biết cái gì ở đây. Tôi muốn cậu nói hết."

Lý Phàm thở dài. Cậu biết không thể giấu nữa.

"Richard, ông đã mơ thấy những giấc mơ về cánh cổng này không?" cậu hỏi.

Richard im lặng, nhưng đôi mắt hắn thoáng dao động.

"Tôi đoán là có. Mọi người ở đây đều mơ thấy nó, chỉ là không ai dám nói." Lý Phàm chậm rãi đứng dậy, thanh kiếm gỗ trong tay cậu bắt đầu phát ra một thứ ánh sáng màu xanh nhạt. "Để tôi nói cho ông biết. Cánh cổng này không phải do con người tạo ra. Nó là một thứ gì đó khác, một thứ gì đó đến từ các vì sao. Và nó sắp mở ra."

Đúng lúc ấy, trên bầu trời đêm Nam Cực tối đen như mực, một vệt sáng đỏ rực bất ngờ lướt ngang. Nó không rơi xuống, không tạo ra âm thanh, chỉ lặng lẽ vạch một đường chân trời rồi biến mất, để lại một dư ảnh đỏ choáng trên võng mạc của ba người.

Richard bước lùi một bước, mặt tái nhợt. "Cái gì vậy?"

Lý Phàm siết chặt thanh kiếm gỗ, nhìn lên bầu trời nơi vệt đỏ vừa biến mất, rồi nhìn xuống tấm bản đồ da đang rung lên trong tay cậu.

"Tôi sợ rằng... họ đã đến."