Vũ Trụ Đại Kiếp: Ngoài Kia Họ Cũng Tu Tiên
Chương 11: Chấn Động Thứ Nhất - Kẻ Ngoài Hành Tinh
Ánh sáng xanh lam từ vách băng không ngừng lan rộng, bắn ra từng tia như hàng ngàn ngọn đuốc được thắp lên cùng lúc. Lý Phàm đứng sững trước hiện tượng kinh hoàng, thanh kiếm gỗ trên tay rung lên như một nhạc cụ bị gảy mạnh. Bề mặt băng bắt đầu vỡ ra thành từng mảng, từng mảng lớn bằng bàn tay trượt xuống, để lộ bên dưới một chất liệu đen bóng không phải băng cũng chẳng phải đá. Nó giống như một loại kim loại đen tuyền, mịn màng và mát lạnh, được khắc đầy những đường vân sáng xanh.
"Cửa đang mở," Lý Phàm thốt lên, mắt không rời khỏi tấm kim loại đen trước mặt.
Richard lao tới, định giơ tay chạm vào. Lý Phàm kịp thời chặn hắn lại. "Đừng! Ông không có vật làm tin, ông sẽ bị nó đẩy lui — hoặc tệ hơn."
Nhưng Richard không nghe. Tay hắn đã chạm vào bề mặt kim loại đen. Một tia sáng xanh bất ngờ bắn ra, đẩy hắn văng về sau gần chục mét, đập xuống đống tuyết với một tiếng "bịch" nặng nề. Hắn rên rỉ, nằm bất động, nhưng có vẻ chỉ bị choáng chứ không nguy hiểm đến tính mạng.
Trương Tuấn há hốc mồm nhìn cảnh ấy, lắp bắp: "Mày làm cái quái gì vậy Phàm? Tại sao nó lại hất Richard ra?"
"Bởi vì ông ta không được mời." Lý Phàm trả lời, giọng trầm đi. "Cánh cổng này chỉ chào đón những người có linh lực hoặc ít nhất mang trong mình một phần di sản của Đạo. Còn người thường, nó sẽ từ chối."
Cậu quay lại đối diện cánh cổng kim loại đen. Ngọc bội trên cổ tỏa nhiệt nóng hơn, như đang truyền năng lượng vào cơ thể cậu. Lý Phàm nhắm mắt, kết ấn «Thanh Hư Nhập Môn Ấn», một pháp ấn tương thông với Thiên Hỏa văn mà cậu mới học được từ tấm bia. Dòng linh lực yếu ớt của cậu rót vào bề mặt cổng. Cánh cổng rung lên một lần nữa, rồi từ từ mở rộng ra, hai cánh tách đôi, để lộ một khoảng không đen thăm thẳm bên trong.
Mùi khói và đá nóng bỗng thoảng ra. Một luồng gió ấm áp, hoàn toàn trái ngược với cái lạnh Nam Cực, thổi thẳng vào mặt cậu. Lý Phàm hít sâu, bước một chân vào trong — và ngay lập tức toàn bộ không gian xung quanh cậu sáng bừng.
Hóa ra bên trong cánh cổng không phải một hang động tối tăm, mà là một khoang lớn hình vòm, rộng ít nhất năm mươi mét. Trên trần vòm, hàng ngàn viên đá phát sáng được gắn thành các hình tròn, tạo ra một bầu trời nhân tạo chói lóa. Dưới chân là một loại nền đá phẳng, nhưng những đường rãnh nổi chạy khắp mặt sàn vẽ thành một tấm bản đồ — bản đồ Thiên Hà, nhưng chi tiết hơn nhiều so với những gì khoa học Trái Đất biết. Lý Phàm nhận ra ngay vị trí của Hệ Mặt Trời, được đánh dấu bằng một vòng tròn vàng nhỏ. Bên cạnh nó, hàng ngàn chấm sáng nhỏ khác, mỗi chấm đều có một ký tự Thiên Hỏa văn bên cạnh.
Trương Tuấn cũng bước theo, khiếp sợ nhìn quanh. Trong tay anh là máy quay, đang lia từng góc, nhưng tay anh run đến nỗi hình ảnh chắc chắn sẽ mờ đi. "Đây là... cái quái gì? Một căn cứ ngoài hành tinh bị chôn dưới băng hàng ngàn năm? Khoa học chưa có lời giải thích cho..."