Vũ Trụ Đại Kiếp: Ngoài Kia Họ Cũng Tu Tiên
Chương 10: Hành Trình Đến Cực Nam
"Giáo sư Trương, các ngài đến đúng lúc." Richard nói, giọng đều đều. "Chúng tôi đã khoan thăm dò được vài mẫu băng sâu ở đây. Có một số điều... thú vị."
"Thú vị là thế nào?" Trương Tuấn hỏi.
Richard không trả lời ngay, chỉ đưa mắt nhìn Lý Phàm. Hắn dường như đang đánh giá cậu. "Vị này là?"
"Lý Phàm, kỹ thuật viên từ Trung Quốc, chuyên về thiết bị từ tính. Cậu ấy là cộng sự của tôi."
Richard gật đầu, nhưng mắt vẫn nheo lại nhìn Lý Phàm. "Rất vui được gặp cậu. Tôi mong cậu có thể giúp chúng tôi giải thích một số dữ liệu từ tính kỳ lạ mà máy đo đã thu được."
Lý Phàm chỉ gật đầu, không nói gì. Trong thâm tâm, cậu biết mình đang bị nghi ngờ. Richard là loại người tinh tường, không dễ qua mặt.
Sau khi sắp xếp thiết bị và lều trại, cả đoàn bắt đầu di chuyển về phía cấu trúc. Họ kéo theo những chiếc xe trượt tuyết chở đầy máy móc, những chiếc khoan băng, và các thiết bị quét sonar. Quãng đường hai mươi cây số cuối cùng mất gần ba giờ vì địa hình gồ ghề và nhiều khe nứt nguy hiểm. Gió thổi mạnh dần, tuyết bay mù mịt, khiến tầm nhìn giảm xuống chỉ còn chục mét. Có lúc Lý Phàm nghĩ họ sẽ không đến nơi.
Nhưng rồi, như có một bàn tay vô hình vén bức màn tuyết lên, họ đã đứng trước một vách băng khổng lồ.
Nó không giống bất kỳ vách băng nào Lý Phàm từng thấy trong ảnh. Vách băng này thẳng đứng một cách kỳ lạ, bề mặt trơn bóng như được mài giũa. Chiều cao ước chừng bốn mươi mét, và dưới chân nó, một đường nứt dài chạy ngang gần hết chiều dài. Cả đoàn dừng lại, mọi người đều ngơ ngác nhìn lên. Trương Tuấn lấy máy quét địa chấn ra, đặt xuống băng, bật công tắc. Một loạt tín hiệu hiện lên màn hình.
"Vách băng này đặc quá," Trương Tuấn nói, cau mày. "Băng ở đây không bình thường. Nó có cấu trúc tinh thể khác hẳn — mật độ phân tử cao gấp ba lần băng thường. Và phía sau nó, như tôi đã thấy, là một khoảng rỗng lớn."
Richard bước lên, đưa tay chạm vào bề mặt vách băng. Tay hắn run lên. "Trời ạ..." hắn thì thào, "nó lạnh cóng. Lạnh hơn băng thường tới mười độ. Và nhìn kìa."
Hắn chỉ lên một điểm cao khoảng hai mươi mét trên vách băng. Dưới ánh sáng mặt trời chiếu xuyên qua lớp tuyết mỏng, họ nhìn thấy những đường nét kỳ lạ hiện ra mờ mờ, giống như các ký tự khắc trên đá, nhưng mờ vì băng bao phủ.
Lý Phàm cảm thấy ngực mình như bị bóp lại. Cậu nhận ra những ký tự đó — chúng là Thiên Hỏa văn, y hệt trên mảnh lụa và trong cuốn sách của sư phụ. Đây là bề mặt của cánh cổng.
"Chúng ta cần phá vỡ nó," Richard nói, giọng đầy kích động. "Khoan, hoặc dùng chất nổ. Tôi muốn xem bên trong."
"Không!" Lý Phàm bật thốt lên trước khi kịp kiềm chế.
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía cậu. Richard quay lại, nhíu mày. "Cậu nói gì?"
Lý Phàm hít sâu, cố trấn tĩnh. "Tôi... tôi nghĩ chúng ta nên thăm dò trước bằng sóng âm và từ tính, chứ không nên phá vỡ vội. Nếu bên trong có áp suất khác hoặc khí lạ chôn vùi, việc đột ngột mở cửa có thể gây nguy hiểm."
Richard nhìn cậu hồi lâu, rồi bỗng nở một nụ cười nhưng không có gì là vui vẻ. "Cậu có lý, kỹ thuật viên Lý. Chúng tôi sẽ làm theo cách an toàn. Nhưng ngày mai, tôi muốn bắt đầu khoan. Có thể sẽ mất vài ngày để xuyên qua lớp băng dày này."