Vũ Trụ Đại Kiếp: Ngoài Kia Họ Cũng Tu Tiên
Chương 9: Hành Trình Đến Cực Nam
Trạm Troll của Na Uy nằm trên một cao nguyên băng phẳng lặng đến rợn người. Khi Lý Phàm bước xuống máy bay, cậu cảm thấy như mình vừa đặt chân lên một hành tinh khác. Không cây cỏ, không bóng người ngoài căn cứ, chỉ có gió trắng và băng trắng, tầm nhìn xa tận chân trời nhưng chẳng có gì để nhìn ngoài những dãy núi băng xa xa lấp lánh dưới ánh mặt trời mùa hạ chói chang.
Căn cứ này là một tổ hợp các container lớn được sơn đỏ và trắng, liên kết với nhau bằng những hành lang kín, vững chãi trước gió. Trong đó có phòng thí nghiệm, nhà bếp, khu ngủ và trung tâm điều khiển các chuyến bay trực thăng. Khoảng hai mươi nhà khoa học và kỹ thuật từ bốn quốc gia đang tập trung ở đây để chuẩn bị cho chuyến thám hiểm vào sâu nội địa.
Lý Phàm được xếp vào một phòng nhỏ chung với Trương Tuấn và hai kỹ thuật viên khác: một người Nga tên là Dimitri cao to, râu quai nón; và một người Mỹ tên Steve với cặp kính râm gắn liền khuôn mặt. Dimitri nói tiếng Anh có giọng nặng, thích kể chuyện về các cuộc săn gấu bắc cực, còn Steve im lặng như tượng và chỉ nói chuyện khi cần thiết.
Ngày đầu tiên, mọi người dành thời gian kiểm tra thiết bị và thích nghi với độ cao. Lý Phàm cố tỏ ra là một kỹ thuật viên bình thường, nhưng trong đầu cậu, tín hiệu linh ba giờ đã trở nên mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Nó đến không chỉ từ sao Hỏa, mà còn từ một hướng khác — từ bên dưới lớp băng, ngay tại nơi cậu đang đứng. Có một dòng năng lượng âm ỉ chảy dưới chân, như một mạch máu khổng lồ của Trái Đất đang đập rất chậm, rất sâu. Cậu chưa từng cảm thấy thứ gì như thế trong suốt mười tám năm tu luyện. Đây là thứ linh khí tinh khiết và mạnh mẽ, nhưng nó không đến từ trời cao như sư phụ vẫn dạy, mà từ lòng đất. Nó bị giấu kín, bị phong bế bởi một lớp băng dày và một trận pháp vô hình nào đó.
"Phàm, mày ổn chứ?" Trương Tuấn hỏi khi thấy cậu đứng sững giữa hành lang, mắt nhắm nghiền.
"Tao ổn." Lý Phàm mở mắt, gượng cười. "Chỉ là... tao chưa quen cái lạnh."
"Mày sẽ quen thôi. Mai bọn tao xuất phát lúc 7 giờ sáng bằng trực thăng đến mốc 300, rồi đi xe trượt tuyết nốt quãng còn lại. Đoàn Mỹ đã đi trước một ngày, họ đang cắm trại gần khu vực đó."
Lý Phàm nghe vậy, trong lòng bỗng dưng bất an. Đoàn Mỹ đến trước, liệu họ có phát hiện ra cánh cổng trước cậu không? Nếu họ chạm vào nó mà không có "vật làm tin" như tấm bia đã cảnh báo, thì chuyện gì sẽ xảy ra? Cậu không dám nghĩ nữa.
Ngày hôm sau. Trên trực thăng.
Tiếng động cơ gào rú cùng gió Nam Cực tạo thành một bản hòa tấu hỗn loạn. Lý Phàm nhìn qua cửa sổ, thấy những dải băng xanh ngắt dưới ánh nắng, trên đó vẽ những vết nứt đen ngoằn ngoèo như tĩnh mạch của một sinh vật khổng lồ. Độ cao giảm dần khi trực thăng tiến gần khu vực mục tiêu. Trên bảng điều khiển, tọa độ hiển thị một điểm cách trạm Troll khoảng 180 cây số về phía Đông Nam. Đó là nơi mà mô hình địa chấn của Trương Tuấn đã phát hiện ra cấu trúc bất thường.
Một lúc sau, trực thăng hạ cánh xuống một bãi bằng phẳng, nơi vài lều trại màu cam đã được dựng sẵn. Đoàn Mỹ đang đợi họ, với ba nhà khoa học và một đội trưởng tên Richard. Hắn là một người đàn ông tầm năm mươi, mái tóc bạc trắng, ánh mắt lạnh lùng và sắc bén. Hắn bắt tay Trương Tuấn bằng một cái siết chặt đến mức khiến Trương Tuấn nhăn mặt.