DocTruyen

Tài khoản

Thư việnTin nhắnNạp tiềnNhiệm vụCài đặt

Vũ Trụ Đại Kiếp: Ngoài Kia Họ Cũng Tu Tiên

Chương 8: Bí Mật Trong Hầm Mộ

761 từ

Lý Phàm đọc đi đọc lại mấy lần, cố thấm từng chữ. Linh Mạch bị đánh thức bởi một lực lượng từ ngoài — câu đó làm sống dậy một nỗi lo đã âm ỉ trong lòng cậu từ lâu. Tất cả các môn phái trên Trái Đất đều cho rằng linh khí cạn kiệt là do địa mạch suy yếu tự nhiên. Nhưng nếu thực chất, nó bị hút đi từ bên ngoài? Nếu có một thế lực ngoài hành tinh đang từ từ bòn rút tài nguyên tu tiên của Trái Đất? Cũng giống như con người khai thác dầu mỏ và quặng mỏ?

Cậu rùng mình, xua đi ý nghĩ đen tối ấy. Dưới tấm bia, cậu còn tìm thấy một chiếc hộp ngọc nhỏ, bên trong chứa một miếng ngọc bội hình tròn, trên đó khắc một chữ «Thanh» — biểu tượng của Thanh Hư môn phái. Đó chính là "vật làm tin" mà tấm bia nhắc đến.

Lý Phàm đeo ngọc bội vào cổ, cảm thấy một hơi ấm nhẹ lan tỏa xuống ngực, rồi đảo mắt nhìn xung quanh căn hầm lần cuối. Những phù văn trên tường bỗng nhiên sáng lên một chút — chỉ một chút, như thể chúng nhận ra cậu và đang chào tạm biệt.

"Con sẽ quay lại," cậu nói với căn phòng vắng lặng, "sau khi con tìm ra bí mật của cánh cổng đó."

Cậu leo lên cầu thang, kéo tấm ván sàn đóng lại, đặt bàn thờ về vị trí cũ. Trong đêm tối tĩnh mịch, Lý Phàm đứng trước bàn thờ Tam Thanh, bái biệt. Cậu khoác ba lô, đeo thanh kiếm gỗ, ngọc bội trên cổ, cầm bản đồ da và mảnh lụa trong túi áo.

Trước khi bước ra khỏi cổng, cậu ngoảnh lại nhìn ngôi quán nhỏ một lần. Trăng sáng vằng vặc, chiếu lên mái ngói rêu phong. Gió thổi qua rừng thông, tiếng lá xào xạc như lời thì thầm của sư phụ: "Đi đi, Phàm Nhi. Mỗi bước chân ngươi bước, Đạo sẽ đi theo ngươi."

Lý Phàm quay đi, bước nhanh xuống con đường mòn đổ bụi, không ngoái đầu lần nữa.

Hai tuần sau — căn cứ khảo sát quốc tế, thành phố Christchurch, New Zealand.

Chiếc máy bay vận tải C-130 của Không quân Mỹ rung lắc mạnh khi xuyên qua dải sóng xoáy nhiễu gần Nam Cực. Lý Phàm ngồi bên cửa sổ, nhìn xuống đại dương băng trắng xóa bên dưới. Bên cạnh cậu, Trương Tuấn đang cắm đầu vào máy tính, kiểm tra lại các thông số của thiết bị địa chấn.

"Mày có biết bọn tao sẽ hạ cánh ở trạm Troll, do Na Uy quản lý, nằm ở Queen Maud Land không?" Trương Tuấn nói, không ngẩng đầu lên. "Nơi đó cách cấu trúc kia khoảng hai trăm cây số. Bọn tao sẽ đi xe trượt tuyết và trực thăng để tiếp cận."

"Rồi." Lý Phàm đáp, mắt vẫn dán vào lớp băng mênh mông phía chân trời. "Mày đã chuẩn bị một bộ đồ dự phòng cho tao chưa?"

"Cỡ mày thì không thiếu áo ấm, nhưng nhớ đừng có làm trò điên khùng ở đó. Đây là khu vực quốc tế, nhiều máy ảnh, nhiều mắt."

Lý Phàm khẽ gật đầu. Trong đầu cậu, linh thức vẫn đang rung lên nhè nhẹ, như một cái dây đàn căng ra. Càng gần Nam Cực, cậu càng cảm nhận rõ một lực hút kỳ lạ — giống như bản đồ da đang kéo cậu về phía trước. Và trong thức hải, giọng nói già nua lại vang lên, giờ đây gần hơn, rõ hơn:

"Ngươi đã đến gần. Ta cảm nhận được ngươi. Nhưng hãy cẩn thận. Chúng đã biết. Một con tàu vừa lọt vào hệ Mặt Trời."

Lý Phàm siết chặt tay, ngón tay bấu vào lòng bàn tay đến trắng bệch. Cậu nhìn Trương Tuấn, người vẫn đang mải mê với con số, không hề hay biết. Nếu cậu nói cho anh nghe tất cả ngay bây giờ, có lẽ anh sẽ nghĩ cậu bị ảo giác vì độ cao và thiếu oxy.

Nhưng Lý Phàm biết đó không phải ảo giác. Bởi vì cùng lúc ấy, nhiệt độ không khí bên ngoài máy bay bỗng dưng giảm xuống thêm vài độ, và trong lớp băng dưới kia, một tia sáng xanh lam chớp lóe trong tích tắc rồi biến mất.

Chỉ cậu nhìn thấy. Chỉ cậu cảm nhận.

"Một ngày nữa," cậu tự nhủ, "một ngày nữa thôi."