DocTruyen

Tài khoản

Thư việnTin nhắnNạp tiềnNhiệm vụCài đặt

Vũ Trụ Đại Kiếp: Ngoài Kia Họ Cũng Tu Tiên

Chương 7: Bí Mật Trong Hầm Mộ

847 từ

"Tao biết. Nhưng nếu có mày bảo lãnh, và tao có một hồ sơ việc làm thật tại đài quan sát Hưng Long, thì tối thiểu họ cũng xem xét. Họ cần người giỏi về thiết bị từ tính. Tao có thể làm việc đó."

Trương Tuấn nhìn Lý Phàm hồi lâu, rồi bất ngờ hỏi một câu khiến cậu sững người: "Mày có thấy những giấc mơ kỳ lạ không? Gần đây ấy."

Lý Phàm giật mình. "Mày hỏi thế là có nghĩa gì?"

"Đêm nào tao cũng mơ thấy cánh cổng đó. Mơ thấy băng tuyết, gió rú, và một bóng đen từ bên trong gọi tao." Trương Tuấn cười gượng. "Tao tưởng mình stress vì công việc. Nhưng từ nãy tao nhìn cái bản đồ của mày, tao thấy nó y hệt trong mơ. Mày có tin không?"

Lý Phàm im lặng. Trong lòng cậu bỗng dâng lên một nỗi sợ hãi lạnh lẽo: tín hiệu từ sao Hỏa không chỉ gọi mình, mà còn ảnh hưởng đến những người có liên quan đến Nam Cực. Điều đó có nghĩa là nó có một vùng phủ sóng rộng hơn cậu tưởng, và những người khác — dù không phải tu sĩ — cũng đang cảm nhận nó dưới dạng giấc mơ.

"Tuấn, tao tin mày. Và tao nghĩ mày đang bị ảnh hưởng bởi cùng một thứ. Nhưng nếu mày muốn biết sự thật, mày phải để tao đi. Tao sẽ giải thích hết, nhưng là ở đó, khi mày tận mắt chứng kiến."

Trương Tuấn nhìn Lý Phàm, đôi mắt đỏ hoe, rồi gật đầu chậm rãi. "Được. Tao sẽ cố gắng đưa mày vào danh sách. Nhưng nếu mày làm tao mất việc, tao sẽ băm mày ra từng mảnh."

Lý Phàm mỉm cười, cái mỉm cười nhẹ nhàng đầu tiên sau bao nhiêu ngày. "Mày sẽ không hối tiếc đâu. Tao hứa."

Ba ngày sau, Lý Phàm nhận được một cuộc điện thoại báo rằng tên cậu đã được thêm vào nhóm kỹ thuật hỗ trợ của đoàn khảo sát Nam Cực giai đoạn hai, với nhiệm vụ chính là hiệu chỉnh máy dò từ tính và kiểm tra hệ thống cảm biến địa chấn. Lương tạm ứng đủ để cậu sắm một ít dụng cụ cần thiết. Nhưng Lý Phàm biết, trước khi đến Nam Cực, cậu cần về đạo quán một lần nữa — không phải để thu dọn, mà để làm một việc mà cậu đã trì hoãn suốt ba năm qua.

Tối hôm ấy, cậu ngồi trong gian thờ, trước bàn thờ Tam Thanh, thắp ba nén nhang và lạy ba lạy. Ánh nến lung lay trên bức tượng gỗ cũ, bóng đổ dài xuống nền gạch. Lý Phàm nhẹ nhàng di chuyển bàn thờ sang một bên, tiết lộ một tấm ván sàn có vết nứt khác lạ. Cậu kết ấn «Thanh Hư Giải Phong Ấn», đưa tay ấn xuống tấm ván. Một tiếng "cạch" vang lên, tấm ván tự động mở ra, để lộ một cầu thang đá hẹp dẫn xuống tầng hầm — nơi cậu chưa từng bước chân vào kể từ khi sư phụ mất.

Không phải vì sợ bóng tối hay ma quỷ, mà vì sư phụ từng dặn: "Khi chưa đủ mạnh, đừng xuống đó. Có những thứ mở ra rồi sẽ không đóng lại được."

Nhưng giờ Lý Phàm thấy cần thiết. Cậu đã Luyện Khí tầng chín trong mười hai năm. Có lẽ chẳng bao giờ đủ mạnh, trừ khi cậu tìm ra thứ gì đó giúp cậu vượt qua.

Ánh đèn pin chiếu xuống bậc đá xoắn ốc, từng bước một đưa cậu xuống sâu khoảng mười mét. Dưới đó là một căn hầm vuông vức, rộng chừng ba mươi mét vuông, trần được đỡ bằng bốn cột đá khắc hình rồng và phượng. Trên vách tường, hàng trăm phù văn cổ được chạm khắc tỉ mỉ, và ở chính giữa căn hầm, một tấm bia đen cao bằng ngực người đứng sừng sững.

Lý Phàm tiến lại gần. Trên tấm bia có khắc một bức phù điêu: một vị đạo nhân mặc áo xanh, tay cầm một thanh kiếm, đang đứng trên một tòa tháp giữa vũ trụ, xung quanh là các vì sao và hành tinh. Phía dưới bức phù điêu là một dòng chữ triện mảnh:

"Người đến xem bia này, hãy biết: Đạo không nằm trong một cõi, trời không chỉ có một tầng. Phía ngoài vô số ánh sao, còn vô số chúng sinh tu hành. Trái Đất chỉ là một hạt cát trong đại dương, nhưng mỗi hạt cát đều có một «Linh Mạch» để duy trì sự sống. Khi Linh Mạch cạn, tu sĩ sẽ tàn. Nhưng Linh Mạch không tự dưng cạn — chúng bị đánh thức. Bởi một lực lượng từ ngoài. Ghi nhớ: bất kỳ ai tìm đến Thiên Môn Quan, hãy mang theo ba thứ: Tâm quyết, Linh lực, và một vật làm tin từ Thanh Hư môn phái. Nếu không, cánh cổng sẽ nuốt chửng ngươi."