Vũ Trụ Đại Kiếp: Ngoài Kia Họ Cũng Tu Tiên
Chương 6: Bí Mật Trong Hầm Mộ
Quán cà phê "Mùa Thu" nằm trong con hẻm nhỏ cách trường đại học cũ khoảng năm trăm mét, vẫn y nguyên cái vẻ cũ kỹ và vắng vẻ như hồi Lý Phàm còn ngồi đó ôn thi. Cậu đến sớm, gọi một ly trà xanh nóng, ngồi nép vào góc tường, nhìn ra cửa kính. Bên ngoài, những chiếc lá vàng bay theo gió đầu đông, phủ kín vỉa hè. Lý Phàm vô thức mân mê thanh kiếm gỗ nhỏ xíu đeo bên hông dưới lớp áo khoác, lòng bồn chồn không yên.
Đúng hai giờ, cánh cửa kính mở ra, Trương Tuấn bước vào. Anh vẫn như ngày nào — dáng người cao, mái tóc cắt ngắn, đeo kính gọng đen, mặc áo gió màu xám đã sờn. Nhưng mắt anh có quầng thâm sâu, vẻ mặt mệt mỏi như người đã thức trắng nhiều đêm. Lý Phàm giơ tay vẫy, Trương Tuấn đi tới, ngồi đối diện, không chào hỏi, chỉ nhìn Lý Phàm chằm chằm bằng cặp mắt dò xét.
"Mày sống tốt không?" Tuấn hỏi, giọng khàn.
"Tạm được. Còn mày? Trông mệt đấy."
"Ừ. Dự án Nam Cực ngốn hết thời gian. Nhưng mày biết không, có cái đéo gì đó kỳ quặc..." Trương Tuấn ngừng lại, nhìn quanh rồi hạ giọng. "Tuần trước đội tao nhận được số liệu địa chấn từ trạm Cực Nam. Có một vùng dưới lớp băng dày ở khu vực Queen Maud Land, nó cho thấy tín hiệu phản hồi cực kỳ bất thường. Giống như có một khoảng rỗng khổng lồ, nhưng hình học của nó hoàn toàn không tự nhiên — góc cạnh, đối xứng tuyệt đối."
Lý Phàm ngồi thẳng người, tim đập nhanh hơn. "Hình dạng ra sao?"
"Giống như một... cánh cổng. Không đùa đâu. Cái máy tính vẽ ra mô hình 3D, nó giống hệt một cánh cổng Ai Cập nhưng to gấp mười lần. Tao đã giữ im không báo cáo vội vì cả lũ sẽ cười tao điên." Trương Tuấn bỗng dừng, nhìn chằm chằm Lý Phàm. "Mà khoan. Mày gọi tao đến đây để xin vào đoàn khảo sát. Mày biết gì trước đó rồi đúng không? Mày không phải thằng bảo trì kính thiên văn vô hại."
Lý Phàm thở dài, im lặng một lúc. Cậu biết mình không thể nói hết sự thật với Trương Tuấn — ít nhất không phải bây giờ. Nhưng cậu cần một góc dựa, một cánh cửa để vào Nam Cực. Cậu rút từ túi áo ra tấm bản đồ da và mảnh lụa đã tháo ra, đặt lên bàn, mở nó ra trước mặt Trương Tuấn.
"Mày từng tin vào những thứ ngoài khoa học chưa?"
Trương Tuấn cau mày, cúi xuống nhìn. Đôi mắt anh đảo qua những đường nét cổ xưa, rồi dừng lại ở bức vẽ cánh cổng bằng đá đen với ba chữ Thiên Hỏa văn trên vòm. Mặt anh thoáng biến sắc. "Cái quái gì đây? Cổ vật á?"
"Là thứ còn hơn cổ vật. Nó là bản đồ đến nơi mà máy móc của mày đã phát hiện ra."
Trương Tuấn ngồi lặng đi. Một hồi lâu, anh lẩm bẩm: "Mày... mày đang đùa tao đấy à?"
"Tuấn Tử, mày biết tao từ hồi đại học. Tao có bao giờ đùa kiểu này không?"
Trương Tuấn không trả lời. Anh lấy điện thoại ra, mở một ứng dụng lưu trữ ảnh, đưa màn hình về phía Lý Phàm. Đó là một tấm hình chụp mô hình 3D màu xanh lam từ máy tính — nó hiện ra một cấu trúc sừng sững, hai cánh cổng khép hờ, và phía trên vòm là một loạt các đốm sáng xếp theo hình tròn. Lý Phàm đặt mảnh lụa kế bên màn hình, so sánh. Không còn nghi ngờ gì nữa. Hai hình ảnh trùng khớp, từ tỉ lệ chiều cao cho đến vị trí các phù điêu trên bề mặt cổng.
"Giời ạ..." Trương Tuấn lầm bầm, đưa tay xoa trán. "Mày vừa làm tao sợ hãi. Cái thứ này... mày lấy đâu ra?"
"Từ sư phụ tao. Nhưng tao không có thời gian giải thích dài dòng. Tao cần mày giúp tao vào đoàn khảo sát. Tao biết cơ chế tuyển chọn của đoàn vẫn còn lách qua được nếu có người bảo lãnh và có lý do khoa học hợp lý. Tao có thể đóng vai trò bảo trì thiết bị từ tính như công việc ở đài thiên văn. Còn mày là chuyên gia địa chấn, mày có quyền mời cộng sự. Phải không?"
Trương Tuấn cắn môi, đấm nhẹ xuống bàn. "Mày điên thật đấy. Đây là chương trình khảo sát quốc tế với sự tham gia của Mỹ, Nga, Nhật. Không phải dạo chơi công viên. Một khi đã đăng ký nhân sự, hồ sơ bị kiểm tra gắt gao."