DocTruyen

Tài khoản

Thư việnTin nhắnNạp tiềnNhiệm vụCài đặt

Vũ Trụ Đại Kiếp: Ngoài Kia Họ Cũng Tu Tiên

Chương 3: Hồi Ức Và Mật Văn

862 từ

Sau đêm định mệnh ấy, Lý Phàm không trở về đạo quán ngay. Cậu ở lại đài quan sát ba ngày liên tiếp, cắm mặt vào đống dữ liệu, cố moi ra thêm bất kỳ thông tin nào từ tín hiệu lạ. Nhưng càng đào sâu, cậu càng thấy bối rối. Tín hiệu từ sao Hỏa không xuất hiện theo chu kỳ cố định. Có đêm nó vọng về rõ ràng, có đêm lại hoàn toàn biến mất, như một ngọn đèn nhấp nháy trong sương mù. Quan sát kỹ, Lý Phàm nhận ra điều trùng hợp kỳ lạ: những đêm tín hiệu mạnh nhất đều trùng với thời điểm sao Hỏa ở vị trí xung đối với Trái Đất — khi hai hành tinh gần nhau nhất trên quỹ đạo. Khoảng cách ấy vẫn lên tới 55 triệu cây số, nhưng với một tín hiệu linh ba, điều đó có nghĩa là nó được thiết kế để đánh thức đúng lúc hai thế giới gần kề.

"Đây là một chiếc đồng hồ báo thức có lập trình," Lý Phàm tự lẩm bẩm, gõ nhẹ ngón tay xuống bàn. "Ai đó đã đặt nó từ rất lâu, và bây giờ nó đang kêu."

Nhưng tại sao? Và cho ai?

Cậu không có câu trả lời. Cảm giác bồn chồn khiến cậu quyết định trở về đạo quán. Có một đống sách vở cũ kỹ của sư phụ đang chờ cậu, những trang giấy vàng ố có thể giữ bí mật mà khoa học không thể giải thích.

Đạo quán Thanh Hư nằm ẩn mình trong một thung lũng nhỏ ở phía tây Hà Bắc, cách xa thành phố ầm ĩ tới hơn bốn mươi cây số. Đường vào quanh co, hai bên là rừng thông già, lá rụng phủ kín lối mòn. Lý Phàm đạp xe cũ từ bến xe buýt cuối cùng, qua gần một tiếng mới tới nơi. Cánh cổng gỗ đỏ đã bong tróc hết sơn, nhưng tấm biển "Thanh Hư Quán" bằng chữ triện vẫn còn nguyên. Cậu đẩy cửa, bước vào sân nhỏ đầy cỏ dại. Mùi trầm hương còn thoang thoảng đâu đó, dù đã ba năm rồi không có ai thắp nhang thờ tự.

Phía trong, ba gian nhà gỗ cũ kỹ: gian giữa là bàn thờ Tam Thanh, gian trái là bếp và chỗ ngủ, gian phải chứa toàn sách vở và đạo cụ. Lý Phàm vào thẳng gian phải, mở chiếc rương gỗ mun dưới gầm kệ. Nó nặng và cũ, khóa bằng một cơ quan cổ mà chỉ có người biết pháp quyết mới mở được. Cậu kết ấn 「Thanh Hư Khai Phong Ấn」, ngón trỏ và ngón giữa khẽ chạm vào ổ khóa sắt rỉ sét. Một tiếng "cạch" nhẹ, nắp rương tự động mở ra.

Bên trong là một kho tàng mà thế giới hiện đại sẽ gọi là "đồ cổ vô giá", nhưng với Lý Phàm, đó là những di vật cuối cùng của một thời đại đã tàn. Nào là ngọc giản vỡ, nào là bùa chú viết trên lá vàng, nào là mảnh gương đồng khắc hoa văn bát quái. Cậu lục tìm, tay rờ rẫm quen thuộc, cho đến khi chạm phải một cuộn giấy da mỏng màu vàng nhạt, cột bằng sợi dây đỏ đã bạc màu.

Đó là «Thiên Cổ Tinh Đồ» — sư phụ đã viết nó khi còn trẻ, bằng cả máu và mực, ghi lại những tinh tọa và bí văn mà ông sưu tập từ nhiều nguồn khác nhau. Lý Phàm đã đọc nó hàng trăm lần, nhưng chưa bao giờ có lý do để đặt câu hỏi. Lần này, cậu giở từng trang, đọc kỹ từng nét chữ.

Đến trang thứ ba mươi bảy, cậu dừng lại.

Một mục nhỏ ở góc bên phải, viết bằng chữ triện nhỏ hơn cả hạt gạo, đề tựa: "Hỏa Tinh Chi Quang".

"Hỏa tinh giả, nam phương chi tinh. Cổ nhân gọi là Doanh Hoặc, chủ về binh đao, hỏa tai, cũng là nơi dừng chân của một nhánh tu tiên xa xưa. Nghe đồn, thời Nghiêu Thuấn, có những kẻ xưng là «Thiên Hỏa khách» cưỡi thuyền bay làm từ thiên thạch, từ Hỏa tinh giáng lâm Trái Đất. Họ thạo thao túng linh hỏa, đốt luyện kim loại ngoài trời để chế tạo pháp bảo có thể xé gió mà đi. Vì sao họ rời đi, sách xưa không ghi. Chỉ biết rằng, khi Hỏa tinh hồng quang chiếu thẳng vào Trái Đất (tức lúc lưỡng tinh cầu gần nhau nhất trong chu kỳ), nếu có người đủ linh căn đứng giữa Địa Mạch và Thiên Tâm, sẽ nghe thấy một thanh âm từ nơi ấy vọng về. Đó là lời nhắn gửi qua Tinh Vân Trận, bằng Mật Văn của Thiên Hỏa nhất mạch."

Lý Phàm ngồi sững. Từng chữ từng chữ lướt qua mắt, và chúng ghép lại thành một bức tranh cậu bắt đầu hiểu. Cậu đã nghe thấy thanh âm ấy. Cậu đã đứng giữa Địa Mạch (tầng bình lưu) và Thiên Tâm (đài quan sát đặt trên đỉnh núi). Và cậu đã nhận được tín hiệu.