Vũ Trụ Đại Kiếp: Ngoài Kia Họ Cũng Tu Tiên
Chương 2: Mạt Pháp Tu Sĩ
Lý Phàm nhìn chằm chằm vào nó. Đột nhiên cậu nhận ra — cấu trúc ấy không xa lạ. Nó giống y hệt một tấm Ngọc Giản sư phụ từng cho cậu xem, trên đó khắc những đường vân chữ cổ dùng để truyền tin giữa các tu sĩ đời Thương.
"Cộng hưởng Linh thức..." Lý Phàm thì thào, tay run lên bần bật. Cậu lập tức ngồi xếp bằng trên nền gạch lạnh, hai tay kết ấn «Thanh Hư Nhập Định Ấn», ép tâm thần tĩnh lặng. Dần dần, cậu buông bỏ thị giác, chỉ giữ lại cảm quan linh tính.
Thế giới tối đen. Rồi từ từ, một điểm sáng xanh lam xuất hiện ở phía chân trời tâm thức. Nó nằm ở vị trí tương ứng với sao Hỏa trong hệ tọa độ vũ trụ. Lý Phàm dốc toàn bộ linh lực còn sót lại, lao tới điểm sáng ấy. Càng gần, cậu càng thấy rõ — đó là một văn tự cổ, được sắp xếp theo thứ tự Bát Quái, nhưng được viết bằng thứ ngôn ngữ còn xa lạ hơn cả chữ triện.
Cậu gần như ngạt thở. Đây là một tấm Ngọc Giản sống động, nhưng nó được chiếu xạ từ bên ngoài Trái Đất.
Một tín hiệu tu tiên từ ngoài hành tinh.
Trước khi kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, một luồng năng lượng bất ngờ bắn ngược vào thức hải cậu. Quá mạnh, quá đột ngột, cậu như bị một chiếc búa tạ đập vào giữa trán. Lý Phàm kêu lên một tiếng, ngã ngửa ra sau, va đầu vào chân bàn. Trước mắt cậu tràn ngập những vệt sáng trắng xóa, đan điền nóng rực như sắp bùng cháy. Mồ hôi túa ra như mưa. Cậu nằm thoi thóp, tay bấu chặt lấy mép bàn, linh lực trong người bị dao động đảo lộn, cơ hồ muốn xông vào kinh mạch mà vỡ tan.
Phải mất cả năm phút, cơn cuồng phong linh khí ấy mới dịu xuống.
Lý Phàm thở hổn hển, nằm trên sàn nhà nhìn lên trần nhà mờ mờ. Cậu cảm thấy một thứ gì đó ấm áp đang lan tỏa từ linh đài, không lớn, nhưng sâu và trầm hơn bất kỳ tia linh khí nào cậu từng hấp thụ. Nó không đủ để giúp cậu đột phá, nhưng nó là một tia sáng đầu tiên xuyên qua màn đêm dày đặc suốt mười hai năm.
"Từ sao Hỏa..." Cậu ngồi phắt dậy, đưa tay lau mồ hôi, mắt sáng như hỏa châu. "Có tu sĩ trên sao Hỏa? Hay là... còn tàn tích? Ngọc Giản? Truyền tin?"
Hàng ngàn câu hỏi ùa vào đầu. Nhưng trên hết, cậu không còn cô đơn nữa. Dù là thù hay bạn, dù còn sống hay chết, thì ít nhất, ngoài kia — vẫn có Đạo.
Lý Phàm đứng dậy, bước ra hành lang một lần nữa. Gió vẫn rét, trời vẫn đầy sao. Nhưng lần này, cậu nhìn về phía Đông Nam với một ánh mắt hoàn toàn khác. Đôi bàn tay từng run rẩy giờ siết chặt, rồi chậm rãi nắm lại thành quyền.
"Tôi không muốn tin là tổ tiên nói dối," cậu thì thầm với ngôi sao đỏ xa tít kia, giọng khàn đi, "vậy nên... hãy cho tôi một câu trả lời."
Bên tai cậu, tín hiệu từ sao Hỏa vẫn ngân vang đều đặn, như một nhịp tim cổ xưa, vượt qua năm mươi triệu cây số chân không lạnh giá, gõ cửa một tu sĩ mạt pháp duy nhất trên Trái Đất.
Lý Phàm không ngủ đêm đó. Cậu ở lại phòng điều khiển, đào cả đống dữ liệu cũ, so sánh các bản đồ sóng radio từ năm 1977 (tín hiệu Wow!) đến nay. Cậu đối chiếu chúng với ký ức tu tiên mà sư phụ từng truyền lại — những phù văn, những mật ngữ, những tọa độ thiên cầu trong sách cổ.
Càng đào, cậu càng kinh hãi. Trên quyển «Thiên Cổ Tinh Kinh» mà sư phụ để lại, có một chương nói về "Thiên ngoại chi sơn" — những ngọn núi ngoài trời, nơi tu sĩ có thể bay lượn giữa các vì sao. Lý Phàm ngày trước chỉ coi đấy là ẩn dụ, giờ cậu lật ra đọc kỹ, phát hiện những tọa độ trong sách khớp chính xác với vị trí của một vài tinh vân mà các nhà thiên văn hiện đại mới phát hiện trong hai mươi năm gần đây.
"Không phải nói dối..." Lý Phàm vỗ bàn đứng bật dậy, mắt đỏ hoe. "Không phải huyền thoại, tất cả đều là thật. Nhưng tại sao linh khí cạn kiệt? Tại sao bọn họ — những tu sĩ trong vũ trụ — không đến?"
Cậu cúi xuống, nhìn chằm chằm vào tấm bản đồ tinh tú phủ bụi trong ngăn kéo. Một góc của tờ giấy da đã ố vàng, nhưng có một nếp gấp đặc biệt cậu chưa từng chú ý — nó chỉ thẳng về Nam Cực.
"Nam Cực?" Lý Phàm nhíu mày. "Tại sao lại là Nam Cực?"
Cậu ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Chân trời phía Đông đã bắt đầu ửng hồng. Một buổi bình minh khác lại đến, nhưng với Lý Phàm, cái đêm hôm ấy chính là tận cùng của mười hai năm bế tắc và cũng là khởi đầu của một con đường chưa ai dám bước.
Cậu cẩn thận gấp tờ bản đồ, nhét vào trong ngực áo, đặt tay lên thanh kiếm gỗ đeo bên hông — thứ pháp bảo duy nhất mà sư phụ để lại. Linh lực bên trong yếu ớt nhưng vẫn ấm, như sư phụ chưa từng rời đi.
"Đợi con, sư phụ," cậu nói, giọng trầm và chắc, "con sẽ tìm ra câu trả lời. Ngoài kia, họ có thể tu tiên. Mà trên Trái Đất, con — còn sống."
Trong buồng điều khiển vắng lặng, màn hình hiển thị tín hiệu từ sao Hỏa vẫn nhấp nháy đều đặn, không ngừng, như một ngọn đèn biển trong đêm tối mịt mùng.
Lý Phàm bước ra khỏi đài quan sát, khoác lên vai chiếc ba lô đã cũ. Trời dần sáng, nhưng cậu biết, cuộc đời mình sẽ chỉ bắt đầu thực sự từ giây phút này.