Vũ Trụ Đại Kiếp: Ngoài Kia Họ Cũng Tu Tiên
Chương 4: Hồi Ức Và Mật Văn
Nhưng cậu còn tò mò hơn: Mật Văn của Thiên Hỏa nhất mạch là gì?
Cậu đọc tiếp. Trang tiếp theo có một bảng so sánh văn tự: cột trái là chữ triện cổ đại Trái Đất, cột phải là một dạng ký tự cong cong như sóng nước, nhiều nét xoáy ốc. Phía dưới sư phụ đề chú: "Đây là vài mẫu tự thường thấy trên ngọc giản tìm thấy ở Bách Mạc phong. Theo suy đoán, đó là văn tự của Thiên Hỏa khách. Không đủ để phiên dịch toàn bộ, nhưng có thể nhận dạng một số khái niệm: «Thiên Môn», «Truyền Tống», «Cấm Kỵ»."
Lý Phàm lấy một mảnh giấy trắng, cố gắng chép lại những ký tự xoáy ốc đó, rồi đối chiếu với tín hiệu linh ba mà cậu đã lưu trong bộ nhớ. Và rồi cậu thở hổn hển: cấu trúc xung của tín hiệu trên màn hình không phải ngẫu nhiên. Nó chính là một chuỗi các ký tự Thiên Hỏa văn — giống y như những nét vẽ trong sách, nhưng được mã hóa dưới dạng sóng.
"Nghĩa là..." Cậu lắp bắp, "tín hiệu đó là một văn bản. Một thông điệp thực sự."
Cậu ngồi hàng giờ liền với mẩu giấy và bút, cố phiên dịch. Với chỉ vài mẫu tự cậu biết, thì 90% là bí ẩn, nhưng cậu có thể nhận ra ba ký tự lặp đi lặp lại ở vị trí đầu và cuối mỗi chuỗi xung. Đối chiếu bảng so sánh, cậu xác định được: ký tự đầu giống với chữ triện "Cảnh" (cảnh báo). Ký tự cuối giống với "Môn" (cửa). Và ở giữa có một ký tự dài với nhiều nét xoắn, cậu không dịch được.
Nhưng cậu có thể đoán: "Cảnh báo... [cái gì đó]... Cửa."
Đột nhiên, một luồng suy nghĩ hiện ra: nếu đây là một tín hiệu cảnh báo về cánh cửa? Cánh cửa nào? Có phải cánh cổng truyền tống mà sư phụ từng nhắc đến?
Cậu lục tung rương lần nữa, tìm thấy tấm bản đồ da cũ mà lần trước mới chỉ liếc qua — nó có một góc gấp đánh dấu ở Nam Cực. Lần này, cậu giở hết cả tấm bản đồ ra, và bên dưới lớp da có thêm một lớp lót mỏng, như thể ai đó cố tình giấu một thứ bên trong. Lý Phàm nhẹ nhàng tách lớp da ra, và một mảnh lụa trắng ngà rơi xuống. Trên mảnh lụa chỉ có một bức vẽ đen trắng: một cánh cổng lớn dựng trên nền băng tuyết, hai cánh cổng đá màu đen khắc đầy phù văn, phía trên vòm có ba chữ — nhưng không phải chữ Trung Quốc hiện đại, cũng không phải chữ triện, mà là những ký tự Thiên Hỏa văn.
Lý Phàm nín thở. Cậu giơ mảnh lụa lên ánh sáng, nhìn chăm chú. Ba chữ đó, giờ cậu có thể nhận dạng được hai chữ nhờ bảng so sánh: chữ thứ nhất giống "Thiên", chữ thứ ba giống "Quan" (cửa ải). Chữ giữa là một ký tự lạ, nhưng nhìn vào hình vẽ, nó có vẻ như một ngọn núi với ba đỉnh.
"Thiên... Sơn... Quan?" cậu đọc thử. "Thiên Sơn Quan? Cửa ải núi trời?"
Không, một cái tên khác vọt vào đầu cậu, từ một câu chuyện sư phụ kể khi cậu còn bé: "Ngày xưa có một nơi gọi là Thiên Môn Quan, đó là cánh cổng nối trời và đất, nhưng vì một cuộc chiến lớn, nó bị đóng băng dưới lớp băng vĩnh cửu ở phương Nam. Ai mở được nó sẽ thấy những gì ngoài bầu trời."
Thiên Môn Quan.
Lý Phàm nhớ lại giấc mơ đêm đó — cánh cổng đen trên băng tuyết, và giọng nói khắc khoải từ bên trong. Giấc mơ không phải ngẫu nhiên, mà là một sự truyền tin.
Tối hôm đó, sau khi cơm nước đơn sơ, cậu lại ngồi xuống bàn thờ, thắp ba nén nhang. Lần này, cậu không chỉ thụ động nhận tín hiệu từ sao Hỏa, mà muốn chủ động gửi một câu trả lời. Cậu dùng ngón tay vẽ một phù văn đồng minh trong không khí — 「Thanh Hư Đồng Đạo Ấn」 — một pháp ấn của Thanh Hư môn phái dùng để xác nhận thân phận với đồng đạo. Phù văn sáng lên một cách yếu ớt rồi hòa vào linh thức, phóng thẳng lên bầu trời đêm về phía sao Hỏa.
Rồi cậu ngồi thiền, chờ đợi.
Một giờ, hai giờ, rồi ba giờ trôi qua. Trăng lên đỉnh đầu, dế ngoài vườn kêu rả rích. Linh lực trong người cạn dần, Lý Phàm bắt đầu thấy mệt và muốn buông xuôi. Nhưng đúng lúc cậu định mở mắt, một cơn chấn động bất ngờ ập đến trong thức hải. Nó mạnh hơn lần trước, nhưng không gây đau đớn, mà như một bàn tay vô hình đẩy một luồng hình ảnh vào tâm trí cậu.
Trước mắt cậu hiện ra một cảnh tượng sống động: cậu đang đứng giữa một cánh đồng băng trắng xóa, gió rít gào như muốn xé toạc da thịt. Phía xa, một cánh cổng khổng lồ bằng đá đen sừng sững, cao ít nhất ba mươi trượng. Trên vòm cổng, ba chữ Thiên Hỏa văn phát sáng xanh lam. Hai cánh cổng khép hờ, bên trong tối đen như mực, chỉ có một ánh sáng nhấp nháy từ sâu thẳm — giống một con mắt đang mở dần.