Tác Giả: |
Chung Hoan
|
Tình Trạng: |
Đang Cập Nhật
|
Cập Nhật: |
2025-04-05 18:22:59 |
Lượt Xem: |
464 |
Quản Lý: |
Truyện nhà Nu Đốm (chunihj)
|
Linh Khanh là kẻ đại ác cuối cùng trong truyện tu tiên.
Còn nhân vật chính là kẻ xuyên không vào truyện, được vạn người yêu thương, dựa vào thái độ an nhàn mà chiếm được tình cảm của vô số cường giả, tự mang hào quang vạn người mê, dẫn đến vô số sóng gió đẫm máu.
Phụ mẫu của Linh Khanh tốt bụng thu nhận nhân vật chính đang bị kẻ thù truy sát.
Nửa đêm, kẻ thù ập đến, song thân y chết thảm, nhưng nhân vật chính nhờ vào vận may mà an nhiên sống sót, được trưởng bối môn phái chậm chạp đến nơi đón đi.
Từ đó, nhân vật chính dưới sự chăm sóc tỉ mỉ của trưởng bối môn phái, dần trở thành thiên tài một thời.
Còn Linh Khanh mất đi phụ mẫu khi mới tám tuổi, dựa vào lừa gạt mà miễn cưỡng sống sót, cuối cùng bị một ma đầu đi ngang qua nhặt về.
Thiên tài tuyệt thế đáng lẽ làm chấn động giới tu tiên lại trở thành vật thí nghiệm luyện dược của ma đầu, sống không bằng chết.
Từ đó, y hắc hóa không thể vãn hồi, đi trên con đường đối nghịch với nhân vật chính.
Cuối cùng rơi vào kết cục thê thảm.
Linh Khanh bị nhân vật chính phế bỏ tu vi, bị các ma tu khác hút sạch công lực, chết không toàn thây.
Hệ thống: [Đinh đông — Chúc mừng chủ nhân đã kết nối với hệ thống cứu rỗi phản diện hắc hóa, sau khi kiểm định, chủ nhân thuộc loại phản diện dung mạo xuất chúng, mạnh mẽ, bi thảm và hắc hóa. Chỉ cần chủ nhân dừng hành vi tự hủy, gia nhập hàng ngũ được vạn người yêu thương của nhân vật chính, sẽ tránh được kết cục chết thảm.]
Linh Khanh cầm cuốn sách được hóa thành từ cuộc đời mình, chậm rãi mỉm cười: "Ba lần."
Hệ thống: [?]
"Ta đã thất thủ ba lần."
Linh Khanh mỉm cười: "Nhưng lần này, ta sẽ không thất thủ nữa."
... Chết ư? Ai thèm quan tâm chứ?
.
Tại đại hội vạn môn phái, nhân vật chính nhờ vận may mà lọt vào trận chung kết.
Theo kịch bản, hắn ta sẽ được vị cao nhân đứng đầu giới tu tiên thu làm đệ tử duy nhất, được vạn người sủng ái.
Tuy nhiên, điều không ai ngờ tới là, nhân vật chính bị một kẻ vô danh tiểu tốt chém ngã dưới kiếm.
Đúng lúc hắn ta bịt vết thương đầy ấm ức, vị Tiên Tôn ngồi trên cao tòa giơ tay chỉ một cái.
"Ta muốn hắn."
Linh Khanh chậm rãi rút kiếm, nụ cười nơi khóe môi càng sâu, định đưa ra lời thách đấu, tiện thể trừ khử luôn chỗ dựa lớn nhất của nhân vật chính.
Nào ngờ vừa ngẩng mắt lên. Phát hiện vị Tiên Tôn kia đang chỉ vào mình.
.
Tiểu kịch trường:
Tại hiện trường thu đồ đệ, Linh Khanh đã ác ý truyền âm ngay trước mặt mọi người: "Tiên Tôn có biết ánh mắt ngài nhìn ta giống cái gì không?"
Y cười một tiếng không phân biệt được hỉ nộ, nhưng giọng điệu lại ôn tồn: "Giống như ánh mắt của sư tôn năm xưa của ta, của thuộc hạ đã phản bội ta vì yêu sinh hận, và của tất cả những kẻ khác từng có lòng dòm ngó ta."
Dưới ánh mắt chăm chú của mọi người, bạch y Tiên Tôn lộ ra chút thần sắc ngoài dự đoán.
"À... Đã dâʍ đãиɠ đến thế rồi sao?" Hắn nháy mắt một cái.
.
Trong một đại điển, Linh Khanh buộc tóc cho Diệc Vô Thù, thân mật dựa vào vai hắn, hỏi: "Sư tôn thích kiểu búi tóc nào?"
Đôi tay từng tạo nên biển máu kia đặt trên vai hắn, đầu ngón tay áp sát mạch máu đang đập nóng hổi nơi cổ, mỉm cười nhìn vị Tiên Tôn thanh quý như thần minh trong gương.
Hệ thống của y sợ phát điên: [Chủ, chủ, chủ, chủ nhân, đây chính là Đệ nhất Tiên Tôn đấy!!!]
Linh Khanh đáp rất dịu dàng, mắt mày cong cong: "Ta chính là thích bóp những quả hồng cứng."
Y siết chặt bàn tay, tước đoạt không gian thở của đối phương, từ từ thưởng thức những biến đổi tinh tế nhất trong thần sắc của người kia.
Muốn thấy người đó mất kiểm soát, phát điên.
Nhưng cuối cùng, người kia quay đầu lại, hôn lên má y.
.
Diệc Vô Thù nhìn Linh Khanh, như một con thú hoang dã ngây thơ mà tàn nhẫn, kiêu ngạo, tính tình xấu, không chịu được sự trái ý, ghét bị từ chối.
Vô số người đã nói với hắn rằng, một sinh vật như vậy, nên sớm trừ khử đi.
Nhưng hắn nhìn Linh Khanh, mong muốn tính tình y càng xấu hơn nữa, càng phóng túng hơn nữa với mình, đòi hỏi ở hắn như điều hiển nhiên, theo thói quen đưa ra yêu cầu với hắn, vĩnh viễn không phải lo lắng bị hắn từ chối... Vĩnh viễn không thể rời xa hắn.
Hắn sẵn lòng dùng máu thịt của mình để nuôi dưỡng con quái vật sống bằng tình yêu này.
.
Truyện có công cực kỳ si mê thụ, với thụ là ma đầu đẹp trai, mạnh mẽ, có quá khứ bi thảm và đã bị hắc hóa x Công là thần minh bị bệnh thần kinh nhưng có cảm xúc ổn định.
.
Hướng dẫn đọc:
● Về bản chất, đây vẫn là câu chuyện về nhân vật chính bị cướp mất vận may rồi giành lại. Có hận thì không nhịn, có thù thì báo ngay, đối đầu với nhân vật chính sẽ không có kết cục tốt. Trạng thái tinh thần kiểu: "Kẻ nào dám nói xấu ta ngoài chợ mà lọt đến tai ta, ban cho tự vẫn".
● Vị thần cao cao tại thượng phải bước xuống đài thần. Giai đoạn đầu có hiểu lầm, nhiều phục bút, ban đầu yêu-hận đan xen, nhưng công có thể bỏ qua hiểu lầm để yêu điên cuồng.
● Thân tâm đều trong sạch. [Nhấn mạnh] Công thích và chỉ thích thụ, thụ cũng vậy, công-thụ khóa chết, cấm đảo CP, hai kẻ bệnh thần kinh yêu nhau, một kẻ điên loạn một kẻ tâm thần, đều không bình thường, không phải người tốt gì.
● Thụ bề ngoài như bị vạn người ghét, thực chất là vạn người mê, nhan sắc và sức mạnh trong truyện này đều ở đỉnh cao.
.