Ma Vực, Vạn Ma Uyên.
Truyền thuyết về vùng đất cấm của sinh mệnh.
Hai bên vách núi cao vạn trượng, từ khe hẹp lộ ra một mảnh thiên không đen kịt, không có sao, chỉ có một vầng huyết nguyệt lạnh lẽo nhìn xuống đại địa.
Gai góc độc chướng trải dài, đến tận bờ một vũng máu nhớp nháp, những cành khô đen kịt chết chóc vắt ngang phía trên, từng giọt máu đỏ sẫm rơi xuống. Quạ đen kêu khàn đậu trên cành khô, nghiêng đầu, đôi mắt rỗng tuếch ánh lên màu đen đỏ bất thường.
Tích tách...
Từ trong vũng máu đột ngột thò ra một bàn tay, vừa vặn đón lấy giọt máu đang rơi, khớp xương tinh xảo, móng tay tròn đẹp, thoạt nhìn như bàn tay của khuê tú danh gia, nhưng ngón tay lại quá dài, không giống nữ nhân bình thường. Giọt máu đỏ sẫm trượt qua mu bàn tay trắng muốt, lăn trở lại vũng máu. Bàn tay trắng thon dài ấy chống lên mép vũng, khẽ dùng lực—
Ào! Một bóng hình trắng muốt vọt lên khỏi mặt nước. Mái tóc trắng không một chút tạp sắc, lông mi trắng muốt, làn da cũng thiếu vắng sắc hồng, cả người như một pho tượng đá trắng, không thể tìm thấy chút màu sắc nào khác, thoạt nhìn không ai nghĩ đây là sinh vật sống. Cho đến khi y mở mắt.
Đôi mắt màu đỏ thẫm như chất lỏng đang chảy.
Linh Khanh bước qua làn nước máu, máu nhanh chóng trượt khỏi chiếc áo ma bào trắng, không vương lại chút nào. Gió thổi chiếc mũ trùm của áo choàng, rồi lại phủ kín lên đầu y, che khuất tất cả. Đôi chân trần của y giẫm lên đống xương khô bên bờ đầm máu, cành khô đen kịt cọ qua mắt cá chân, để lại một vệt máu.
Linh Khanh từ từ nhấc mí mắt, ánh nhìn trống rỗng lạnh lùng, phải một lúc lâu mới chậm rãi ngẩng đầu, nhìn vầng huyết nguyệt ẩn sau những cành cây khô.
Đã mười năm rồi nhỉ.
Mười năm trước, lão Ma Tôn "bế quan" nhiều năm bỗng xuất quan, thân hình tiều tụy, hai mắt đỏ ngầu, trước mặt mọi người ở Ma Vực, cười lạnh lẽo, bảo y trả lại vị trí Ma Tôn, tiếp tục làm đệ tử duy nhất của lão Ma Tôn.
Đệ tử. Linh Khanh cười nhạt, nơi Ma Vực này, bản thân còn chưa biết sống được bao lâu, đâu ra đệ tử? Lương thực dự trữ, người làm thuốc, nô ɭệ, mới là những thứ phù hợp với Ma Vực. Chẳng qua là nói cho nghe suông.
Quyền lực cướp được làm gì có đạo lý trả lại, Linh Khanh chọn cách gϊếŧ lão thêm lần nữa. Lão Ma Tôn hoàn toàn mất mạng ở Vạn Ma Uyên, Linh Khanh cũng bị lão kéo xuống, mắc kẹt dưới vũng máu suốt mười năm.