Tác Giả: |
Chu Nguyên
|
Tình Trạng: |
Đang Cập Nhật
|
Cập Nhật: |
2025-01-21 01:23:25 |
Lượt Xem: |
822 |
Quản Lý: |
Động bàn Tơ
|
Văn án:
Lần đầu tiên Hướng Gia gặp Lâm Thanh Hòa là ở trước cửa một quán bar nhỏ trong thị trấn quê nhà. Anh mặc một chiếc áo sơ mi trắng rộng rãi, chân dài tựa vào cánh cửa gỗ cũ kỹ đã nhuốm màu thời gian, điếu thuốc lá lơ lửng trên tay. Khuôn mặt đẹp trai ấy chìm trong ánh sáng mờ ảo, lạnh lùng và kiêu hãnh như tách biệt với thế gian.
Lần thứ hai Hướng Gia gặp lại Lâm Thanh Hòa, anh đang bị một quý bà giàu có bỏ rơi, bị đuổi khỏi chiếc xe sang giữa cơn mưa tầm tã. Anh siết chặt trong tay bao thuốc lá đã ướt sũng, chẳng thể châm nổi, trông như một con chó mất chủ trong cơn mưa.
Hướng Gia đạp phanh xe, nhìn thoáng qua đôi mắt lạnh lẽo nhưng cuốn hút của anh. Cô hạ cửa kính xuống và hỏi: “Có hứng thú ở bên tôi một thời gian không?”
Lâm Thanh Hòa nhìn Hướng Gia thật lâu, vứt hộp thuốc lá đi, mở cửa xe ngồi vào ghế phụ: “Được thôi.”
____
Hướng Gia ở thị trấn nhỏ, nhờ một lần tình cờ mà khởi nghiệp thành công lần thứ hai, sự nghiệp thăng tiến như diều gặp gió. Giờ đây, cô chuẩn bị quay lại thế giới phú quý mà mình từng thuộc về.
Đêm trước ngày rời đi, Hướng Gia châm một điếu thuốc sau cuộc vui, rồi thản nhiên nói lời tạm biệt với Lâm Thanh Hòa: “Những thứ ở đây để lại cho anh, chúng ta kết thúc tại đây. Từ giờ đừng gặp lại nữa.”
Họ vốn không thuộc cùng một thế giới, con đường của Hướng Gia là vì tinh tú trên biển trời rộng lớn, còn Lâm Thanh Hòa chỉ là cơn gió thoảng nơi núi rừng.
“Nếu là cô tìm tôi thì sao?” Lâm Thanh Hòa lấy điếu thuốc khỏi tay cô, dụi tắt trong gạt tàn, đôi mắt sâu thẳm như sóng ngầm nhìn chằm chằm cô.
“Lúc đó, xin anh hãy nhẫn tâm từ chối tôi.” Cô cười nhạt. Sao cô có thể đi tìm Lâm Thanh Hòa chứ?
Tuy nhiên, nhà đầu tư dự kiến lại bất ngờ liên tục lảng tránh, kéo dài tiến độ, hợp đồng mãi không được ký. Tìm hiểu vòng vo, cô nghe được tin người phụ trách dự án này đã bị thay đổi. Đại lão muốn bồi dưỡng con trai út, để cậu ta thực tập với dự án mới và cô vô tình rơi vào tay vị thiếu gia này.
Nghe nói, vị thiếu gia này không thích cô, không muốn hợp tác. Hướng Gia quyết định gặp trực tiếp cậu ta, cuối cùng đã chặn được ở bãi đỗ xe của công ty.
Cô chỉnh lại cảm xúc, bước đến trước xe, chưa kịp nói câu nào thì cửa kính đã hạ xuống, lộ ra khuôn mặt yêu nghiệt của Lâm Thanh Hòa. Ngón tay thon dài của anh chống lên cằm, ánh mắt lướt từ trên xuống dưới nhìn cô, giọng điệu ung dung mà đầy trào phúng: “Như vậy đủ nhẫn tâm chưa?”
.