Bị quyển sách trong giấc mơ làm tức đến nỗi tỉnh giấc, Lạc Minh Thù mở mắt ra, nhìn màn che thủy sắc đính huỳnh ngọc xanh thẳm, trực tiếp nghiêng người ngồi dậy, nện hai quyền xuống giường.
Ở trong mộng nàng nhìn thấy nàng cao quý mỹ lệ ưu nhã đáng yêu hào phóng thế nhưng không phải nữ chính, mà là nữ phụ độc ác khắp nơi cùng nữ chính Lục Dao Dao đối nghịch, đối với nữ chính hết sức trào phúng, dùng các loại mưu kế ác độc hãm hại nữ chủ.
Trong sách miêu tả, nàng ghen ghét Lục Dao Dao thanh lệ mỹ mạo, bởi vì nàng lớn lên quá tục. Nàng còn hận không thể đoạt lấy lưu li linh căn được ông trời ưu ái của Lục Dao Dao, cuối cùng kết cục cuối sách nàng cùng Ma vực Ma Tôn hợp tác, âm mưu rút ra linh căn của nữ chính, nhưng nàng bị Ma Tôn lợi dụng, làm chính mình mất đi linh căn, bị ném đến hắc ngục hiểm ác tự sinh tự diệt.
Lạc Minh Thù xem xong cốt truyện liền đem sách xé nát, nói nàng là ác độc nữ phụ còn có thể, bởi vì nàng chính là người như vậy, nàng sẽ không chối. Nhưng nàng sẽ không có khả năng cùng Ma Tôn rách nát từ xó xỉnh nào chui ra hợp tác. Trừ bỏ chi tiết không có thật này nàng cảm thấy sách kia viết khá tốt, đem hình tượng của nàng khắc họa thật sự rất chân thật, cho nên nàng xem đến cuối cùng mới cuồng nộ mà đem sách này xé.
–nhưng là, Lạc Minh Thù không nghĩ tới sẽ thay đổi nội dung cuốn sách triệt để, tẩy trắng bản thân thành một tiểu bạch hoa ngoan ngoãn.
Nàng tính toán đem diễn tốt vai nữ phụ ác độc, đem tất cả mọi chuyện nên làm đều làm, cuối cùng tìm cơ hội đem tên Ma Tôn dám lợi dụng nàng trên mặt đánh hai quyền.
Lạc Minh Thù từ trên giường nhảy xuống, huỳnh ngọc lấp lánh trên rèm giường va chạm lẫn nhau phát ra âm vang thanh thúy, nàng ngước mắt lên nhìn phòng ở của chính mình,từng món tinh xảo bảo vật được ánh mặt trời buổi sáng chiếu lấp lánh tỏa sáng, nàng liền như vậy ngồi ngay ngắn trong một đống xa hoa tài bảo.
Nàng hít hít cái mũi, cảm thấy thật là đau lòng, nàng không tin về sau nàng sẽ bị ném đến hắc ngục lạnh như băng, vứt bỏ những bảo vật mà bản thận thân thật vất vả mới tích góp được.
Lạc Minh Thù đi đến trước bàn trang điểm, lúc này cửa phòng bị đẩy ra, một tiểu cô nương dung mạo thanh tú đi đến.
"A Phát". Lạc Minh Thù gọi nàng, ngữ khí vô cùng đau đớn.
A Phát đi lên trước, thấy Lạc Minh Thù ngồi ở trước gương, tóc dài buông xuống bên hông, bộ dạng nàng nhìn thật kinh diễm, môi không tô mà đỏ, mắt phượng mày ngài, toàn thân toát lên vẻ quý khí ưu nhã, dung mạo thật có tính công kích gϊếŧ người.
"Sư tỷ, làm sao vậy?" A Phát dựa vào trên ghết nằm cắn hạt dưa, một bên cắn một bên hỏi.
Lạc Minh Thù xoay đầu, nhìn chằm chằm A Phát, ánh mắt u oán, A Phát là sư muội đồng môn của nàng, nhập môn đại khái có vài chục năm, ở trong nguyên tác miêu tả, A Phát chính là chó săn trung thành của ác độc nữ phụ là nàng, am hiểu nhất là giúp nàng hãm hại người khác.
Nàng nhăn nhăn mũi, hiện lên chút ngây thơ, hướng A Phát vẫy vẫy tay:"A Phát, ngươi có từng nhìn qua một quyển sách?"
A Phát phun ra vỏ hạt dưa trong miệng, tự tin nói:"Sư tỷ, ta đọc qua ngàn cuốn sách, thoại bản vỉa hè ở ngoài Ngự Linh Tông ta đã đoc hết, tỷ nói cuốn nào."
"Cao...cao lãnh sư huynh sủng ta trong lòng bàn tay, sư muội xinh đẹp ngươi đừng trốn". Lạc Minh Thù lắp bắp, cảm thấy mình đọc ra tên cuốn sách này cũng nổi cả da gà.
"Nghe là biết khẩu vị của sư tỷ." A Phát nhấp môi nói, "Nhưng ta chưa bao giờ xem qua quyển sách này."
"Lục Dao Dao." Lạc Minh Thù nói ra cái tên này, "Có phải hay không tiểu đồ đệ Phục Vân phong thu nhận hai năm trước, hiên tại ước chừng là....tu vị Kim Đan?"
"Sư tỷ trí nhớ thật tốt." A Phát khen nói. "Đúng là có như vậy."
Lạc Minh Thù trước tiên muốn tìm người đi đánh nàng ta một trận, nhưng nàng suy nghĩ trước tiên muốn kiếm một cái lí do, nữ chủ trong quyển sách kia tên Lục Dao Dao, trong sách nói dám nói là nàng yêu thầm một chó má sư huynh, mỗi ngày đều cùng nàng ta đối nghich.
Nàng làm sao có thể yêu thầm sư huynh rách nát gì đó? Lạc Minh Thù cảm thấy quá đáng, nàng nghĩ vẫn là trước tiên nghĩ biện pháp tìm người đánh chó má sư huynh kia một trận, bóp chết tai họa khi còn trong trứng.
"Nàng có phải còn có một cái sư huynh gọi là....ai chết tiệt, ta không thể nhớ được tên của nam nhân thúi đó, ngươi tìm người đi Phục Vân phong đem nam đệ tử ở đó đều đánh một lần, linh thạch ta cấp." Lạc Minh Thù ở trước gương, đem cây trâm cài lên tóc.
"Này...Này có phải hơi quá đáng không sư tỷ?!" A Phát khϊếp sợ, "Chúng ta vẫn nên tìm một cái lý do."
"Vậy ngươi đợt lát nữa đi lêи đỉиɦ núi của bọn họ giả vờ té ngã." Lạc Minh Thù bắt đầu bày mưu tính kế, "Sau đó nói là bọn họ đẩy, sau đó ta liền thuận lý thành chương báo thù cho ngươi."
A Phát cảm đi tới đỉnh núi của người khác giả bộ té ngã thực là mất mặt, Nhưng mà Lạc Minh Thù đưa tiền nàng thật là động tâm.