Xuyên Sách: Là Huynh Đệ Thì Hãy Tới Chém Ta

Chương 1.1

Các nàng thật mau đi vào con đường của vai ác, hơn nữa bắt đầu bày mưu tính kế xem nên bí mật hành sự như thế nào.

Nhưng khi các nàng thảo luận đến giữa chừng, cấm chế của Lạc Minh Thù đặt ở Thủy Khê Giarn bị dao động, Lạc MiNH Thù để A Phát đi mở cửa, ngoài cửa đang có một tiểu cô nương ngượng ngùng xoắn xuýt, nhéo nhéo góc áo.

Lạc Minh Thù lại xem náo nhiệt: "Ngươi là ai?"

Tiểu cô nương cắn cắn môi, ngẩng đầu lên, lộ ra một gương mặt thanh lệ xuất trần tuyệt sắc:"Lạc sư tỷ, muội là Lục Dao Dao."

Lục Dao Dao là tên của nữ chính trong cuốn sách kia, Lạc Minh Thù vừa nghe, quay người chuẩn bị vào trong phòng kiếm vũ khí, nhưng A Phát nhanh tay nhanh mắt giữ nàng lại: "Lục Dao Dao, người tới Thủy Khê Giản làm gì?"

"Muội...muội là tới xin Lạc sư tỷ giúp đỡ." Lục Dao Dao rơi nước mắt thật nhanh, hai mắt đẫm lệ nhào tới.

Lạc Minh Thù vội vàng lui về phía sau hai bước bảo trì khoảng cách:" Cầu ta không bằng đi Ma vực cầu Ma Tôn, hắn dễ nói chuyện hơn so với ta."

Lục Dao Dao lôi kéo tay áo của Lạc Minh Thù bắt đầu khóc lóc:"Muội...Sư huynh của muội đi thí luyện ở biên giới yêu vực, mất tích không thấy, tuy rằng các trưởng lão đã phái người ra ngoài tìm hắn, nhưng cũng không có cách tìm được vị trí cụ thể của hắn."

Sư huynh trong miệng nàng nói tất nhiên là nam chính, Lạc Minh Thù thầm nghĩ lại có chuyện tốt kiểu này, mở miệng nói thẳng:" Ta thật không biết, thế nào lại có tu sĩ yếu ớt như vậy, đi thí luyện một chút còn có thể lạc đường?"

"Hắn có thể là chạy trốn tới rừng Vĩnh Lâm sương mù đi, hiện tại không biết tung tích." Lục Dao Dao hít hít cái mũi, khóc sướt mướt nói.

"Không biết tung tích thì tự ngươi đi tìm, tìm ta làm gì, để ta tặngi thêm cho phế vật hai quyền sao?"

Nhưng Lục Dao Dao vẫn không chịu thua, Lục Dao Dao người này như là có năng lực tự động loại bỏ những ngôn ngữ thô tục của nàng, nàng ta tiếp tục khóc:"Nghe...nghe nói Lạc sư tỷ có bảo vật Hoán Hồ Linh, chỉ cần có vật trung gian liền có thể vượt khoảng cách không gian cảm ứng tới vị trí của nguyên thần."

Lạc Minh Thù quay lại đằng sau hỏi A Phát:"Chúng ta có đồ vật này sao?"

"Sư tỷ mười năm trước ngươi ở đấu giá hội tiêu ba linh thạch để mua Hoán Hồn Linh, sau đó giám định ra nó có tác dụng thông qua vật trung gian tìm được vị trí của nguyên thần, giá trị ít nhất một ngàn vạn linh thạch, hiên tại nó đang ở trong nhà kho ở Thủy Khê Giản của chúng ta." A Phát đối với mỗi khoản chi của Lạc Minh Thù nhớ rất rõ ràng.

"Ồ, kia đồ vật mấy ngàn vạn, ta cũng không thể cho người mượn không được." Lạc Minh Thù đem Lục Dao Dao đẩy ra, nếu nàng không thấy qua quyển sách kia, chỉ cần Lục Dao Dao dỗ dỗ nàng một chút, ước chừng nàng sẽ cho mượn, nhưng là trong sách dám nói nàng ghen ghét Lục Dao Dao, chuyện này làm cho nàng cực kì tức giận.

"Lạc...lạc sư tỷ, tỷ tại sao có thể không để ý tính mạng của đồng môn?" Lục Dao Dao khóc lóc lên án.

"Hắn chỉ mới có tu vị Kim Đan lại dám đi biên giới yêu vực thí luyện, không phải là tự tìm đường chết hay sao, ngươi không biết quan hệ giữa Nhân tôc và Yêu tộc đang căng thẳng?" Lạc Minh Thù cảm thấy người ở Phục Vân Phong đều là đầu đất.

"Lạc sư tỷ người biết sư huynh là tu vị Kim Đan? Tỷ...tỷ vậy mà để ý hắn?!" Lục Dao Dao trừng lớn mắt, nàng chú ý đến chi tiết thật kì quái.

Lạc Minh Thù:"....." &%#8* thô tục.

Nếu không phải tối hôm qua nàng nhìn thấy quyển sách kia, nàng làm sao có thể rõ tu vị của hắn.

"Nhưng hắn là bởi vì muốn lấy cho muội pháp bảo để đột phá mới đi biên giới yêu vực...". Lục Dao Dao ngượng ngùng xoắn xuýt nói, tựa như tuyên bố cái gì.

Lạc Minh Thù cảm thấy sắp điên rồi, có ai thấy hứng thú với bạn trai của ngươi chứ!

"Đừng có khóc." Ngữ khí của nàng đột nhiệt mềm đi, nhân tiện bất động thanh sắc rút tay áo của chính mình khỏi tay Lục Dao Dao.

Lạc Minh Thù đột nhiên trở nên ôn nhu làm Lục Dao Dao thụ sủng nhược kinh:"Lạc sư tỷ, cám ơn tỷ an ủi muội."

"Sư huynh của người ngày mai sẽ chết ở Vĩnh Lâm sương mù." Lạc Minh Thù trực tiếp đâm một đao, "Hắn khả năng đã bị Yêu tộc ở đó bắt tới nấu ăn, nấu chiên rán xào, cũng không biết là loại nào, có lẽ là thực mỹ vị đi."

Lục Dao Dao thực sự là không chịu được một kích này, trực tiếp cúi đầu bật khóc.

Lạc Minh Thù nghe nàng ta khóc đến nhức đầu, nàng tùy ý liếc đến trang sức trên người Lục Dao Dao, từ đầu đến chân mỗi một kiện đều xa xỉ, ví dụ như ở cổ có đeo một viên châu bối mẫu chứa ánh sáng ngũ sắc, hẳn là giá trị mấy vạn linh thạch, còn có vòng ngọc trên cổ tay nàng trạm trổ hoa văn thật tinh xảo.

Nàng nghĩ Lục Dao Dao chắc chắn là một phú bà, bản tính tham tài lập tức phát tác, nghĩ cách để từ trên người nàng ta kiếm một chút lợi tức.

Vì thế nàng phát động kỹ năng của ác độc nữ phụ, bắt đầu tính toán.

"Như vậy đi, người đi về trước, buổi chiều ta sẽ tới Phục Vân Phong bàn lại việc này." Lạc Minh Thù đem Lục Dao Dao đưa ra ngoài cửa Thủy Khê Giản.