Sao Anh Lại Kêu Meo Meo?

Chương 34

Dường như nó chú ý đến tầm mắt của Tiểu A Lương, bé mèo đen quay đầu sang, rõ ràng là đang giả vờ bình tĩnh thản nhiên liếc mắt một cái, chỉ tiếc sau khi làm động tác cao quý lạnh lùng này lại run lẩy bà lẩy bẩy, trông lại giống một nhóc đáng thương.

“Meo… Meo meo ngheo ngheo ngheo ngheo!”

【 Ngơ, ngơ ra đấy làm... Làm gì, còn không mau qua đây ôm...... Ôm ông đây! 】

Thật ra, Khanh Thương cũng không đi làm. Anh xin nghỉ một ngày với quản lý, nói là muốn ở nhà chơi với con. Không nằm ngoài dự đoán, quản lý rất sẵn lòng đồng ý, còn thân thiết nói anh có thể ở nhà chơi với con hai ngày cũng được.

Vốn dĩ Khanh Thương còn tưởng một thị trấn nhỏ lạc hậu và hẻo lánh như vậy sẽ có thể yên bình nghỉ ngơi ít nhất trong nửa năm, nhưng ai ngờ chỉ sau một tháng đã gặp phải thuật sĩ con người. Tuy đối phương không đến vì bọn họ, nhưng bây giờ, nhân quả đã kết thành rồi.

Cũng không biết người kia có lai lịch lớn nhỏ cỡ nào, nhưng nếu là gia tộc lớn thì sẽ khá phiền phức.

Vì đề phòng Trương Thành Chí xuất thân từ danh gia vọng tộc, có hồn đăng quay về báo tin. Cho nên, cuối cùng Khanh Thương đã dùng một chút thủ đoạn để giữ lại linh hồn của người nọ, định mang nó đến nơi khác xử lý sạch sẽ.

Vì thế anh lên đường đuổi theo Trương Thành Chí đến nơi che đậy dấu vết mà anh để lại, tiện thể tìm một nơi thích hợp để tiêu diệt linh hồn nhỏ bé kia, để tránh những rắc rối sau này.

Bây giờ linh khí loãng, con người không ngừng khuếch đại sinh sôi nảy nở, yêu tộc suy vong, ngay cả một con tiểu yêu hai trăm năm cũng vô cùng hiếm gặp chứ đừng nói đến một con đại yêu đạo hạnh ngàn năm.

Đại yêu đã hiếm gặp, con của đại yêu lại càng hiếm thấy. Không biết đại yêu nào không thể trông được con mình, cũng không biết con mèo đó làm thế nào lại rơi vào tay của con người.

Nếu bố mẹ con mèo đó tìm đến đây, thịt trên cơ thể của anh còn không đủ để dính kẽ răng người ta nữa. Khanh Thương lo lắng nắm tóc đến sắp hói luôn rồi.

Là một con yêu quái hamster, trời sinh anh vốn đã rất sợ mèo chứ đừng nói đến khả năng anh chọc tức một con mèo yêu có cả tộc mèo đại yêu vững chắc sau lưng.

Không sai, lại chọc tức đại yêu nữa rồi...

Khanh Thương dẫn theo một đứa nhỏ trốn đông trốn tây nhiều năm như vậy, không chỉ vì anh là yêu quái lại đi nuôi nấng một đứa trẻ con người, mà quan trọng hơn là vì muốn trốn con mèo yêu lúc trước anh đã chọc phải.

Khanh Thương đã đánh cắp bảo vật mà còn mèo kia canh giữ hàng ngàn năm, một loại tiên thảo có tên là Tiểu Kinh Giới, thường được gọi là bạc hà mèo. Cho nên bây giờ, người ta không đuổi gϊếŧ anh khắp nơi mới lạ. Khó khăn lắm mới chạy trốn rồi mai danh ẩn tích được, thế mà bây giờ... Tai bay vạ gió.

—— Vậy lại gặp được một con.

Nghĩ đến đây, Khanh Thương thở dài, anh khéo léo che giấu hành tung của mình, tạo ra nhiều manh mối gây hiểu lầm. Cuối cùng cũng tìm được một nơi bí mật để chuẩn bị tiêu hủy thi thể.

“Hô—”

“Đây rồi!”

Ông bố ngốc nghếch quyết định nhanh chóng hoàn thành công việc rồi trở về, dù sao thì cũng chỉ có một con mèo yêu ở với một đứa bé, dù sao anh vẫn thấy hơi lo lắng. Thế nhưng ngay khi anh đáp xuống đất, đã nhìn thấy một con mèo trắng đang ngồi xổm cách đó không xa—

Đó là một con mèo rất xinh đẹp sở hữu đôi đồng tử như ngọc bích, tinh xảo lại hiếm thấy, khiến người ta nghĩ đến sự lấp lánh và bao la dưới đáy biển sâu, lông tơ màu tuyết bồng bềnh lại mềm mại, thậm chí còn phát ra một chút ánh sáng rực rỡ dưới ánh mặt trời.