Chương 1: Mở đầu
Năm 1959.
Buổi chiều, sau khi mọi người chào hỏi nhau xong thì không ngại dơ mà ngồi bệt xuống đất trống bên bờ ruộng, uống nước đun sôi để nguội do người nhà mang ra, tám chuyện mấy chuyện bát quái trong làng.
"Tui thấy quả phụ Lưu kia không dễ mà bỏ qua chuyện này đâu, bà ta có mỗi thằng con trai lưu manh giờ lại bị bắt vào tù. Bà ta làm sao mà để yên cho được?" Nói xong lại bưng chén uống một ngụm nước, nói tiếp: "Cứ chờ mà xem, nhà Quế Hoa tưởng yên ổn cũng không yên ổn nổi đâu."
Cô vợ trẻ bên cạnh cũng nhếch mép cười: "Không thể nào, chị Quế Hoa chẳng phải sắp theo chồng về quân khu rồi sao? Quả phụ Lưu kia có làm ầm ĩ cỡ nào đi nữa thì cũng đâu dám đến tận quân khu mà quậy, chị Quế Hoa cũng xui thật về thăm nhà mẹ mà gặp ngay lúc thằng lưu manh kia lẻn vào nhà trộm gạo, giờ gạo quý như vàng thằng Xuyên nhà tui nói, trong huyện thành cũng mua không được gạo đâu."
Miệng thì nói đáng thương nhưng trong mắt cô vợ trẻ lại tràn đầy vẻ hả hê, cái chị Trần Quế Hoa này đúng là số hưởng lấy được chồng đi bộ đội thì thôi đi, sinh liền bốn đứa con trai mới ghê không có mẹ chồng làm khó, hai chị em chồng lại gả vào thành phố thỉnh thoảng lại mua đồ cho cháu, sao chuyện tốt đều rơi vào đầu chị ta hết vậy?
Mọi người đang trò chuyện, thỉnh thoảng lại liếc mắt nhìn căn nhà lớn ở đầu bờ ruộng hận không thể gây ra chút động tĩnh để lén sang đó xem náo nhiệt. Trong căn nhà lớn, một người phụ nữ đang ngồi trên giường đất thu dọn hành lý chuẩn bị ngày mai tới quân khu. Nửa năm trước, cô nhận được điện báo của em trai dẫn theo hai đứa con trai nhỏ về quê.
Hai chị em thay phiên nhau chăm sóc mẹ nửa năm nhưng bà cụ vẫn không tránh khỏi quy luật sinh lão bệnh tử. Vài ngày trước vừa đưa tang mẹ xong, cô về nhà giặt giũ chút đồ tính quay về quân khu rồi. Ai ngờ trong nhà lại bị trộm may mà hôm đó cô đưa hai con đứa con sang nhà em trai ngủ nhờ, nếu không ba mẹ con ở nhà buổi tối thì không biết sẽ ra sao.
May mắn hơn nữa là chồng cô về kịp thời, bắt được tên lưu manh kia khi hắn định lẻn vào nhà cô trộm đồ tiếp rồi giao cho công an. Một lần thì còn cho qua, dám đến lần thứ hai dù gì cũng không thể tha thứ cho loại lưu manh này được.
Trần Quế Hoa nghĩ nghĩ rồi mỉm cười. Ài, người ta nói vợ chồng sống với nhau lâu ngày thì tâm ý tương thông thật đúng là không sai. Tối hôm đó, cô cứ thấy bất an trong lòng ai ngờ chồng cô cũng bồn chồn không yên liền lái xe về ngay.
Nếu không thì chuyện không may đã xảy ra rồi Trần Quế Hoa và Lục Gia Bình kết hôn đã 16 năm, có tổng cộng bốn đứa con trai, con trai cả Lục Cảnh Hoa năm nay 14 tuổi. Con trai thứ hai Lục Cảnh Quốc năm nay 12 tuổi. Con trai thứ ba và thứ tư là cặp song sinh, năm nay 5 tuổi. Một đứa tên là Lục Lục Cảnh Phú, một đứa tên là Lục Lục Cảnh Cường.
Mấy cô vợ trẻ ngoài kia có ghen tị với Trần Quế Hoa cũng phải chuyện khác không nói chỉ riêng chồng cô ở bộ đội mười mấy năm, giờ đã lên đến chức đoàn trưởng đối xử với Trần Quế Hoa thì không có gì để nói. Nghe nói lúc cô ở cữ đều là chồng cô giặt tã, buổi tối chăm con chăm sóc cô đủ một tháng.
Trong làng ai mà có được đãi ngộ đó chứ nói chi là ở cữ sinh con xong được mấy ngày là các cô ấy phải đã xuống ruộng làm việc rồi. Nhìn mấy người phụ nữ cùng tuổi, ai có được làn da đẹp như Trần Quế Hoa, dáng người cũng không giống người đã sinh bốn đứa con.
Chồng đối xử tốt với mẹ vợ, anh ta cũng hiếu thảo nếu không sao lại để cô bỏ con về quê chăm mẹ nửa năm cái phúc phận này chỉ có Trần Quế Hoa mới có.
"Mẹ ơi, mẹ ơi. Cô Thanh Thanh đến!" Cậu con trai nhỏ vừa la hét vừa kéo tay người phụ nữ mang thai đi vào.
Trần Quế Hoa vội vàng bỏ quần áo đang xếp xuống đứng dậy đi vào phòng phía tây thấy Từ Thanh Thanh lại mang ba hũ đồ chua sang, cô nhíu mày nói: "Chị đã bảo em rồi sắp sinh thì đừng có chạy lung tung sao lại làm nhiều đồ chua như vậy? Giờ gạo không dễ mua, em không giữ lại mà ăn mang sang chị làm gì?"
Từ Thanh Thanh cười nói: "Không sao đâu chị, ngày mai chị đi rồi Cảnh Cường nhà chị thích ăn đồ chua em làm, chị đi không biết bao giờ mới về. Em làm nhiều một chút để chị mang theo cho Cảnh Cường còn có cái mà ăn."
Trần Quế Hoa rót cho cô ly nước đường, lo lắng hỏi: "Vậy em tìm được người chăm sóc sau khi sinh chưa? Đừng có lơ là, em cũng phải nghĩ cho đứa con trong bụng nữa chứ."
Từ Thanh Thanh mím môi, gật đầu đồng ý. Lúc tám tuổi thì ba mẹ cô mất sống với gia đình cô ruột. Ai ngờ năm ngoái suýt chút nữa bị nhà cô ruột bán cho lão già hơn bốn mươi tuổi trong thành phố chỉ vì con trai cô ruột muốn có công việc trong thành phố.
Cô quả quyết từ chối may mà được một người đàn ông trong làng cứu giúp. Vốn tưởng đời này coi như xong ai ngờ cô ruột cô lại vòi vĩnh người ân nhân bán cô với giá 50 đồng.
Người đàn ông này có chút quan hệ họ hàng xa với chồng chị Quế Hoa, cũng là người mồ côi cha mẹ từ nhỏ không có anh em gì cả nhưng anh ấy đối xử với Từ Thanh Thanh rất tốt lại chịu khó làm ăn chỉ là trên mặt có một vết sẹo dài, nếu không đã cưới được vợ từ lâu rồi đâu đến lượt Từ Thanh Thanh.
Tiếc rằng niềm vui ngắn chẳng tày gang lúc Từ Thanh Thanh mang thai được ba tháng vì thương vợ nghén, ăn gì cũng nôn gầy rộc cả người. Chồng cô vào rừng kiếm chút đồ ăn về bồi bổ cho vợ. Ai ngờ vào rừng rồi không trở ra được nữa, lúc mọi người trong làng khiêng anh ấy ra thì đã muộn rồi. Từ Thanh Thanh còn trẻ mà đã thành góa phụ, mọi người trong làng đều đồn cô khắc chết cha mẹ, giờ đến chồng cũng bị cô khắc chết.
Nếu không có chị Quế Hoa luôn miệng khuyên nhủ có lẽ Từ Thanh Thanh đã ôm con trong bụng đi theo chồng rồi. Lục Cảnh Cường ôm bụng Từ Thanh Thanh nói: "Em gái ơi, mai anh đi rồi. Lần sau anh về, anh mua kẹo cho em ăn nhé."
Từ Thanh Thanh cười xoa đầu Lục Cảnh Cường: "Em gái đạp kìa chắc là đồng ý với cháu đó."
Lục Cảnh Phú nhăn nhó mặt mày đi tới nói: "Là em trai, em trai ngoan nhé. Anh về mua bánh quy cho em ăn."
Trần Quế Hoa trừng mắt nhìn hai đứa con nhà cô: "Mau ra ngoài chơi đi đừng có quậy phá cô Thanh Thanh. Hai thằng khỉ con này nhìn quần áo kìa, sáng mới thay mà giờ đã bẩn rồi."
Lục Cảnh Phú kéo tay Lục Cảnh Cường lè lưỡi với Trần Quế Hoa rồi chạy ra sân chơi. Trần Quế Hoa lấy một tấm vải bông trong phòng đưa cho Từ Thanh Thanh: "Tấm vải này em giữ lại may quần áo cho đứa con trong bụng, chị cũng không có gì để cho em."
Từ Thanh Thanh đẩy tấm vải bông trả lại: "Chị, chị làm gì vậy? Nhà em chuẩn bị đủ vải rồi đều là đồ chồng em trước kia tích góp được."
Trần Quế Hoa hừ một tiếng: "Đó là đồ nhà em, đây là của chị cho đâu có giống nhau đâu đừng có từ chối."
Nói xong lại nắm tay Thanh Thanh đau lòng nói: "Nhất định phải chăm sóc tốt cho bản thân, người khác nói gì kệ họ chị cũng không mất miếng thịt nào."
Từ Thanh Thanh đồng ý: “Dạ.”
Đột nhiên vang lên tiếng mở cửa bất ngờ khiến Trần Quế Hoa mỉm cười đứng dậy: "Chắc là bố bọn trẻ làm xong việc rồi về."
Ai ngờ, Lục Cảnh Cường hét lớn: "Mẹ ơi, cứu con với. Hu hu hu."