Nhân Viên Nhà Tang Lễ, Không Gì Là Không Thể

Chương 2

Ôn Thời Giản đột ngột mở bừng mắt.

Ánh mắt cô có chút mơ màng. Sau khi nhìn lướt qua xung quanh và nhận ra đây là ký túc xá, suy nghĩ dần trở nên rõ ràng.

“Giấc mơ kỳ lạ thật...”

Nhiệt độ ban đêm đã giảm xuống cộng thêm hoàn cảnh đặc biệt này, Ôn Thời Giản kéo lại chiếc chăn hè mỏng trên người, nhất thời không buồn ngủ nữa.

Trong đầu cô không kìm được mà nhớ lại chuyện ngày hôm qua cũng kỳ quặc và đáng sợ như giấc mơ này.

Hôm qua là ngày đầu tiên Ôn Thời Giản chính thức đi làm, địa điểm là nhà tang lễ, vị trí công việc là chuyên viên trang điểm tử thi.

Cô tốt nghiệp chuyên ngành Sư phạm Lịch sử của trường Đại học Sư phạm, chẳng liên quan chút nào đến công việc này.

Theo kế hoạch ban đầu, sau khi tốt nghiệp, Ôn Thời Giản sẽ về quê, trở thành một trong vô số giáo viên bình thường ở thành phố nhỏ đó.

Nhận mức lương không cao nhưng cũng không quá thấp, và rất có thể ngày nào cũng phải bực mình không ngớt...

Nhưng cũng không phải hoàn toàn không có điểm tốt, ít nhất thì ngày nghỉ tương đối nhiều.

Ôn Thời Giản vốn đã vượt qua vòng thi viết của hai trường trung học, tiếp theo chỉ cần chuẩn bị đi phỏng vấn.

Thế nhưng vào đêm trước ngày phỏng vấn, một cuộc điện thoại từ tỉnh khác gọi đến đã đảo lộn mọi kế hoạch.

Người chị gái ở tỉnh xa của cô gặp tai nạn xe cộ, được đưa đi cấp cứu khẩn cấp tại bệnh viện.

Mà camera giám sát ở đoạn đường xảy ra tai nạn đã hỏng mấy hôm trước chưa kịp sửa, chiếc xe gây tai nạn bỏ chạy vẫn chưa tìm được.

Cảnh sát giao thông nói khéo với Ôn Thời Giản rằng tình hình khu vực đó rất phức tạp, e rằng trong thời gian ngắn khó mà tìm được người.

Điều này có nghĩa là Ôn Thời Giản phải tự mình tìm cách xoay sở tiền phẫu thuật cho chị gái.

Số tiền đó đối với cô mà nói là một con số trên trời.

Ôn Thời Giản ngồi trên băng ghế dài ngoài phòng bệnh mà ngẩn người nhìn hành lang sâu hút và chật hẹp của bệnh viện.

Thời gian dường như quay ngược lại, chỉ trong một đêm, cô lại biến thành cô bé ngồi dưới gốc đào trước nhà, ngẩn ngơ nhìn con đường nhỏ quanh co.

Lần đó, chính chị gái đã chìa tay về phía cô...

Đột nhiên điện thoại rung lên, có cuộc gọi đến.

“Gần đây em có vẻ đang cần gấp một khoản tiền đúng không? Chị vừa hay biết có một công việc, lương tháng hai vạn tệ, có đóng bảo hiểm xã hội và quỹ nhà ở, bao ăn ở... Em có muốn thử không?”