Nhân Viên Nhà Tang Lễ, Không Gì Là Không Thể

Chương 1

Trong không khí thoang thoảng mùi hoa dạ lý hương.

Hơi nồng một chút.

Ôn Thời Giản khẽ nhíu mày, mở mắt ra.

Dưới màn đêm, những ánh đèn vàng vọt hắt bóng lên nhau. Từng tốp thanh thiếu niên mặc đồng phục túa ra khỏi tòa nhà như thủy triều, lớp này nối tiếp lớp khác.

Gió đêm mang theo tiếng cười đùa vui vẻ của họ, lan đến mọi ngóc ngách.

Đây... là đâu?

Ôn Thời Giản có chút mơ hồ.

Cô nhớ mình vừa trải qua một ngày làm việc đầy lo lắng bất an, về ký túc xá tắm rửa qua loa rồi lăn ra giường ngủ luôn.

Vậy nên, bây giờ là đang mơ sao?

Cô quay đầu nhìn quanh.

Vừa nhìn, cô lập tức hoảng hồn.

Lúc này, cô đang ngồi trên lan can sân thượng, hai chân lơ lửng giữa không trung, chỉ cần hơi bất cẩn là sẽ rơi xuống.

Dù là trong mơ, Ôn Thời Giản vẫn cẩn thận leo xuống, tránh xa nguy hiểm không cần thiết.

Đây là một đêm không trăng không sao.

Sân thượng rất tối, chỉ có chút ánh sáng yếu ớt hắt ra từ dải đèn trên tòa nhà bên cạnh.

Ôn Thời Giản ngẩng đầu nhìn ra xa, trong bóng đêm vô tận chỉ có vài ánh đèn lác đác, ánh sáng mơ hồ.

Từ những thông tin rời rạc này, Ôn Thời Giản đưa ra kết luận:

Nơi cô đang đứng có lẽ là một ngôi trường nằm ở nơi hẻo lánh.

Gió đêm gào thét.

Ôn Thời Giản cảm thấy hơi lạnh. Cô cúi đầu nhìn, mình đang mặc bộ đồ gồm áo cộc tay và quần dài, chắc chắn là đồng phục nhà trường phát.

Cô thấy hơi kỳ lạ, đây không phải ngôi trường cô từng học, thậm chí cô không có chút ấn tượng nào về nơi này. Tại sao lại mơ một giấc mơ kỳ quặc như vậy?

Hơn nữa, giấc mơ này lại chân thực đến lạ lùng.

Thị giác, thính giác, khứu giác, xúc giác...

Giống như đang ở hiện thực, chứ không phải một giấc mơ hư ảo.

Hơn nữa, không biết có phải ảo giác không, lúc leo xuống khỏi lan can sân thượng, Ôn Thời Giản có cảm giác kỳ lạ, dường như có một ý thức khác trong đầu đang cố ngăn cản cô.

Ôn Thời Giản đang suy nghĩ thì bỗng nghe thấy tiếng trò chuyện khe khẽ vang lên từ phía sau không xa.

“Lưu Lương, tay cậu có thể để yên một chút không...”

“Sờ một cái thì sao nào...”

Trong lòng Ôn Thời Giản đột nhiên dâng lên cảm giác hoảng loạn tột độ. Cảm xúc bất ngờ này như quả bóng bay nhanh chóng phình to, tức thì đẩy linh hồn cô ra khỏi cơ thể.

Ý thức chìm vào bóng tối.

----

Nhà tang lễ Tiểu Thương Sơn, khu ký túc xá nhân viên.

Ánh đèn bên ngoài xuyên qua lớp rèm cửa sổ chiếu vào phòng, không sáng lắm, chỉ đủ nhìn rõ đường nét lờ mờ.