Trăng treo lơ lửng giữa bầu trời đen kịt, ánh sáng bạc nhạt trải dài trên những mái ngói cong cong của phủ Thái tử. Gió đêm lành lạnh thổi qua, mang theo mùi hương thoảng của hoa quế trong vườn. Bên trong căn phòng nhỏ nằm khuất sau hậu viện, Liễu Nguyệt ngồi bên chiếc bàn gỗ, tay cầm một chén thuốc đen ngòm, khẽ thở dài. Nàng đưa mắt nhìn nam nhân nằm trên giường, đôi mắt y nhắm chặt, đôi môi tái nhợt khẽ mấp máy như đang lẩm bẩm điều gì trong cơn mê. Tần Hạo - phu quân của nàng - trông thật yếu ớt, thật đáng thương. Nhưng giờ đây, trái tim nàng lại đang đập thình thịch vì một lý do hoàn toàn khác.
"Chàng uống thuốc đi, đừng để nguội." Nàng nhẹ nhàng lên tiếng, giọng nói mềm mại như nước chảy qua đá. Nhưng trong đầu nàng, một cơn bão tố đang gầm thét. Hôm nay, nàng đã biết được sự thật kinh hoàng: người mà nàng chăm sóc bấy lâu nay không phải một phu quân bình thường, mà là Thái tử - nam chính của cuốn tiểu thuyết điên rồ mà nàng vô tình xuyên vào. Và tệ hơn nữa, nàng chính là Hạ Tịnh Yên - nữ phụ ác độc đã biến y thành bộ dạng tàn tạ này.
Tần Hạo khẽ động đậy, bàn tay gầy guộc run rẩy với lấy chén thuốc. Liễu Nguyệt vội vàng đỡ lấy tay y, giúp y uống từng ngụm nhỏ. Nhìn y nhăn mặt vì vị đắng, nàng không khỏi cảm thấy một tia áy náy len lỏi trong lòng. Nhưng rồi nàng nhanh chóng tự nhắc nhở bản thân: Đây là thuốc độc. Không phải thuốc bổ. Mỗi ngày nàng đều cho y uống thứ này, từng chút một hủy hoại cơ thể y, chỉ để làm hài lòng tên nam phụ khốn kiếp kia. Nghĩ đến đây, nàng bất giác rùng mình.
"Tịnh Yên, nàng hôm nay có vẻ lạ lắm." Giọng Tần Hạo yếu ớt vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ hỗn loạn của nàng. Y khẽ nghiêng đầu, dù đôi mắt mù lòa không thể nhìn thấy gì, nhưng dường như y vẫn cảm nhận được sự bất an của nàng.
Liễu Nguyệt giật mình, vội nở một nụ cười gượng gạo. "Chàng nói gì vậy? Ta vẫn như mọi ngày mà." Nàng đáp, cố giữ giọng thật tự nhiên. Nhưng trong lòng, nàng thầm kêu khổ. Làm sao nàng có thể bình thường được khi vừa phát hiện ra mình là kẻ ác trong câu chuyện này? Làm sao nàng có thể tiếp tục diễn vai nữ phụ độc ác khi trái tim nàng không ngừng run rẩy trước sự dịu dàng của Tần Hạo?
Nàng nhớ lại buổi chiều hôm ấy, khi một gã đàn ông lạ mặt bước vào phủ, bộ dạng lén lút như kẻ trộm. Hắn đứng dưới gốc cây quế, nhìn nàng bằng ánh mắt lạnh lẽo và nói: "Tiểu thư Tịnh Yên, thời gian này ngoài việc làm Thái tử bị mù, hai chân bị tật, lúc nào cũng cho hắn uống thuốc độc, cô còn moi được gì thú vị từ miệng Thái tử không?" Lúc đó, nàng chỉ biết đứng chết trân, đầu óc quay cuồng như bị sét đánh. Hắn tưởng nàng là đồng minh, tưởng nàng vẫn đang trung thành với tên nam phụ đê tiện kia. Nhưng sự thật là nàng không hề nhớ gì về những chuyện đó. Nàng chỉ biết mình tỉnh dậy trong thân xác này, bên cạnh một phu quân bệnh tật cần được chăm sóc.
Từ hôm đó, Liễu Nguyệt bắt đầu để ý hơn đến mọi thứ xung quanh. Nàng nhận ra những lọ thuốc mình vẫn dùng đều có mùi kỳ lạ, không giống thuốc bổ mà giống thứ gì đó độc hại hơn. Nàng lục lọi trí nhớ của Hạ Tịnh Yên, cố gắng nhớ lại câu chuyện. Và rồi, nàng hiểu ra tất cả. Hạ Tịnh Yên yêu nam phụ đến mù quáng, sẵn sàng làm mọi thứ để giúp hắn tranh quyền đoạt vị, kể cả việc hủy hoại Thái tử - người mà nàng ta vốn được gả cho như một quân cờ chính trị. Nhưng giờ đây, người trong thân xác Hạ Tịnh Yên không phải nàng ta nữa, mà là Liễu Nguyệt - một linh hồn lạc lối từ thế giới khác.
"Tịnh Yên, nàng đang nghĩ gì vậy?" Giọng Tần Hạo lại vang lên, lần này mang theo chút lo lắng. Y đưa tay tìm nàng, những ngón tay gầy gò chạm vào tay áo nàng, khẽ nắm lấy.
Liễu Nguyệt cắn môi, cố gắng kìm nén cảm giác tội lỗi đang dâng trào. "Ta... ta chỉ đang nghĩ xem ngày mai nên nấu gì cho chàng thôi." Nàng đáp bừa, giọng hơi run. Nàng không dám nhìn thẳng vào y, dù biết y chẳng thể thấy được sự hoảng loạn trong mắt nàng.
"Vậy sao? Ta thật may mắn khi có nàng." Tần Hạo mỉm cười, nụ cười dịu dàng như ánh trăng ngoài kia. Nhưng nụ cười ấy chỉ khiến lòng nàng thêm nặng trĩu. May mắn? Nếu y biết sự thật, biết rằng nàng chính là người đẩy y vào tình cảnh này, liệu y có còn cười như vậy không?
Đêm đó, Liễu Nguyệt không ngủ được. Nàng ngồi bên cửa sổ, nhìn ánh trăng dần trôi về phía chân trời. Nàng biết mình không thể tiếp tục như vậy mãi. Nếu nàng cứ sống trong thân xác Hạ Tịnh Yên, sớm muộn gì cũng bị cuốn vào vòng xoáy yêu hận của cuốn tiểu thuyết này. Nam phụ sẽ tìm đến nàng, đòi hỏi nàng tiếp tục làm những việc ác độc. Và Tần Hạo - Thái tử bệnh kiều kia - rồi sẽ phát hiện ra chân tướng, sẽ trả thù nàng bằng cách tàn nhẫn nhất.
Nàng cần một kế hoạch. Một kế hoạch để thoát khỏi số phận của nữ phụ, để không phải chứng kiến cái kết bi thảm mà Hạ Tịnh Yên đáng phải nhận. Nhưng làm thế nào đây? Nàng không muốn hại Tần Hạo nữa, nhưng cũng không thể để lộ thân phận thật của mình. Nàng chỉ là một người qua đường vô tình lạc vào câu chuyện này, không phải kẻ ác, không phải người hùng. Nàng chỉ muốn sống yên bình, rời xa những âm mưu và máu tanh.
Gió đêm thổi mạnh hơn, mang theo tiếng lá xào xạc như lời thì thầm của định mệnh. Liễu Nguyệt nắm chặt tay, ánh mắt lóe lên một tia quyết tâm. Nàng sẽ diễn tiếp vai nữ phụ này, nhưng không phải để làm ác. Nàng sẽ khiến tất cả tin rằng nàng là kẻ ác độc đáng ghét, để rồi âm thầm rút lui, để lại một cái kết mà không ai ngờ tới. Nhưng nàng không biết rằng, trong bóng tối, đôi mắt vô hồn của Tần Hạo đang khẽ hé mở, nhìn về phía nàng với một nụ cười bí ẩn.