Từ Hàng Xóm Thành Thông Gia

Chương 6

Cố Gia chậm rãi cúi xuống, như thể muốn nghe rõ lời tôi hơn.

Nhìn bóng dáng cậu ấy càng lúc càng gần, tôi bất lực lắc đầu.

“Lại muốn hôn nữa phải không?”

Sau một đêm luyện tập, tôi đã quen thuộc đến mức vòng tay qua cổ Cố Gia, kéo xuống hôn luôn.

Môi răng quấn quýt, hơi thở nhanh chóng nóng lên.

Cảm giác lần này còn mềm mại hơn trước.

Tôi không nhịn được cắn nhẹ một cái, mới hài lòng chép miệng buông ra.

Ánh mắt tôi rơi xuống cổ họng Cố Gia, nơi yết hầu khẽ nhấp nhô, trên làn da trắng mịn có một nốt ruồi nhỏ đỏ ửng, vô cùng nổi bật.

Không biết hôn vào đó thì sẽ như thế nào nhỉ?

Nghĩ sao làm vậy.

Tôi cúi xuống, nhẹ nhàng đặt môi lên yết hầu cậu ấy.

Cảm giác yết hầu dưới môi khẽ chuyển động.

Giọng Cố Gia khàn hẳn đi, đuôi mắt cũng phiếm đỏ.

“Chu Sơ, cậu đang làm gì thế?!”

“Không phải cậu cứ đòi hôn tôi sao? Giờ tôi hôn rồi mà cậu lại không vui?”

”?”

“Tôi bao giờ đòi hôn cậu chứ… với lại, cũng không phải là tôi không vui…”

Cố Gia lầm bầm phản bác, chợt nhớ ra gì đó, cậu ấy nghiêm túc nhìn tôi.

“Chu Sơ, tôi là ai?”

“Đừng làm ồn nữa, Cố Gia đáng ghét.”

Tôi quay người, co lại thành một cục, rúc vào chăn, chẳng buồn che giấu sự bực bội lúc này.

Buồn ngủ quá, chỉ muốn ngủ tiếp thôi.

Nhận được câu trả lời hài lòng, khóe môi Cố Gia cong lên, giọng điệu cũng trở nên dịu dàng.

“Chu Sơ? Còn muốn hôn nữa không? Hay là hôn tôi thêm cái nữa nhé?”

Thấy tôi không phản ứng, Cố Gia cúi xuống, hôn nhẹ lên trán tôi qua lớp chăn.

“Thôi được rồi, cậu ngủ tiếp đi, lát nữa tôi lại đến.”

Căn phòng hoàn toàn yên tĩnh trở lại.

Chỉ còn vương vấn hương thơm thoang thoảng của bột giặt trên người Cố Gia.

Trong vô thức, tôi lại chìm vào giấc ngủ…

Cuối cùng, tôi bị đói mà tỉnh dậy —

Hương thơm len lỏi qua khe cửa, chui vào mũi tôi.

Mơ màng đi theo mùi hương, tôi lững thững bước vào bếp, mắt còn chưa kịp mở hẳn, liền ôm lấy người đang bận rộn trong đó.

“Mẹ ơi, con đói sắp chết rồi, ăn được chưa~”

“Con đi rửa mặt trước đi, mẹ hâm nóng cơm một chút, sắp ăn được rồi.”

“Dạ… Hửm?”

Không đúng, sao giọng mẹ lại biến thành giọng đàn ông rồi?

Tôi lập tức buông tay, cảnh giác lùi một bước.

Cố Gia đang đeo tạp dề, một tay cầm xẻng đảo thức ăn, một tay bận rộn đánh trứng, động tác thành thạo như thể đã hoàn toàn hòa nhập vào căn bếp này.

“Cậu làm gì ở đây? Mẹ tôi đâu?”

“Bác trai bác gái đi dạo phố rồi. Tôi hâm cơm cho cậu, sắp thi rồi, bác gái nhờ tôi đến kèm cậu học.”

Đứng trước bồn rửa mặt, tôi cảm thấy đủ loại cảm xúc đan xen trong lòng.