Hành động của tôi quá bất ngờ, khiến cậu ấy suýt nữa lăn xuống giường, theo bản năng vội vàng nắm lấy thứ gì đó để giữ thăng bằng.
“Ê này, không phải chứ! Cố Gia, cậu vừa sờ vào đâu đấy?!”
Cảm giác mềm mại dưới đầu ngón tay, không cần nghĩ nhiều cũng biết là gì.
Cố Gia hoảng hốt bật dậy, mái tóc ngắn lòa xòa chạm vào da tôi, lúc cậu ấy đứng lên, cằm vô tình lướt qua xương quai xanh của tôi, khiến tôi rùng mình.
Tôi nhẹ nhàng bò dậy, mở cửa nhìn quanh một vòng, xác nhận bố mẹ đã về phòng.
Không nói nhiều, tôi nhướng mày ra hiệu về phía cửa.
Nhà Cố Gia có khóa vân tay, không sợ quên chìa khóa. Còn chuyện bảo cậu ấy trèo cửa sổ về thì chắc chắn không thể nào.
Bao nhiêu năm chơi chung, cậu ấy lập tức hiểu ý.
Cố Gia chần chừ vài giây, đôi môi mấp máy, như thể muốn nói gì đó.
Nhưng tôi không để cậu ấy mở miệng, lập tức đẩy luôn ra ngoài.
Chỉ đến khi nhìn thấy Cố Gia nhập mật mã, đóng cửa lại, tôi mới mềm nhũn chân, quay lại phòng.
Nghĩ đến lúc trốn trong chăn ban nãy, hình như tôi lại chạm vào thứ không nên chạm.
Mọi chuyện tối nay xảy ra quá bất ngờ, nhưng nó cũng khiến tôi nhận ra một điều ——
Cố Gia không còn là cậu nhóc ngốc nghếch, ngang ngược hồi bé nữa, mà đã là một người đàn ông trưởng thành.
Tuân theo nguyên tắc “chỉ cần tôi không ngại, người ngại sẽ là cậu ấy”, tôi kéo chăn trùm kín đầu, ép mình đi ngủ.
“Chu Sơ, mau dậy ăn cơm, mấy giờ rồi! Nhanh lên nào, không là đồ ăn nguội hết đấy…”
“Ưm… ừm…”
Nghe thấy tiếng mẹ thúc giục, tôi lầm bầm đáp lại, chẳng buồn biết mẹ có nghe thấy không, rồi xoay người tiếp tục ngủ.
Vì những chuyện xảy ra đêm qua mà tôi trằn trọc mãi đến tận rạng sáng mới ngủ được.
Vừa nhắm mắt, tôi lại mơ thấy Cố Gia quấn lấy mình, lúc thì đòi hôn, lúc lại nhìn tôi bằng ánh mắt nóng bỏng, chân thành hỏi tôi có thích cậu ấy không.
Nếu tôi nói không thích, sẽ lập tức bị cậu ấy đè ra cưỡng hôn.
Mà dù có khuất phục, nói thích rồi, thì lại càng bị hôn kịch liệt hơn…
Tôi cứ thế vùi mình trong chăn, chẳng muốn dậy chút nào.
Lúc mơ mơ màng màng, tôi nghe loáng thoáng giọng mẹ như đang nói chuyện với ai đó.
“Tiểu Gia, cô đi… Cháu chờ một lát…”
“Không sao ạ, không phiền đâu.”
Mái tóc lòa xòa trước mắt bị một bàn tay nhẹ nhàng vén đi.
Tôi mơ màng mở mắt.
Vừa lọt vào tầm nhìn chính là thanh niên trẻ đã hành hạ tôi suốt cả đêm trong giấc mơ.
Cố Gia khẽ mỉm cười, lẳng lặng nhìn tôi.
“Tỉnh rồi?”
“Sao cậu lại đến nữa?” Tôi lẩm bẩm nói.