Làm Sao Nuôi Dưỡng Một Con Hung Thú Diệt Thế

Chương 3

Bộ lông xù dựng đứng, nó cúi đầu xuống nhưng chỉ nhìn thấy một mảng lông mềm mại.

Cảm giác khó chịu trong dạ dày dường như càng mãnh liệt hơn khi bị chú ý, cơn đau đột ngột trở nên dữ dội hơn.

Đây là tầng cảm giác đầu tiên mà cục lông nhỏ cảm nhận được khi bước vào thế giới quái dị này, đói khát.

Nó nghiêng đầu, bắt chước âm thanh từ bụng mình.

"Ục chíp ục chíp?"

Giọng non nớt đặc trưng của một sinh vật mới sinh vang vọng trong đáy vực sâu.

Những sinh vật ô nhiễm xung quanh vừa mới bình tĩnh lại, nghe thấy âm thanh ấy liền bắt đầu rục rịch trở lại.

Bản năng thèm khát săn mồi và sát khí của lũ quái vật lại bùng lên, khát khao gϊếŧ chóc dần dâng trào.

Cục lông nhỏ hoàn toàn không nhận ra nguy hiểm đang đến gần. Nó vẫn tiếp tục bắt chước tiếng bụng kêu một lúc, nhưng nhận ra dạ dày lại càng đau hơn.

Nuốt chửng…

Phải nuốt chửng thứ gì đó...

Ngay cả những đứa trẻ sơ sinh cũng có bản năng bú ʍúŧ.

Là một sinh vật sinh ra từ vực sâu, dù chỉ vừa chào đời, nó cũng đã có ý thức săn mồi.

Cục lông nhỏ ngẩng đầu, chiếc mũi ướt nhỏ xíu khẽ động đậy, hít ngửi mùi hương trong không khí.

Không khí trong vực sâu chẳng hề dễ chịu, luôn nồng nặc mùi tanh của máu và khói thuốc súng, hòa lẫn với những mùi hương mang đầy tính đe dọa từ các sinh vật ô nhiễm cấp cao.

Khi ngửi thấy những mùi hương này, cục lông nhỏ rõ ràng cảm thấy khó chịu, bộ lông vừa mượt lại hơi dựng lên lần nữa.

Từ những mùi hương đầy ngạo nghễ ấy, có thể đọc được rất nhiều tín hiệu, bao gồm kích thước cơ thể và trạng thái của đối phương.

So với những sinh vật ô nhiễm kia, thân hình bé nhỏ của nó e rằng còn chưa đủ làm một món điểm tâm.

Kẻ thức thời mới là kẻ anh hùng.

Dù chưa hiểu được câu nói này, nhưng cục lông nhỏ biết rằng, nó phải tránh xa những kẻ đang tỏa ra những mùi hương ấy.

Mặc dù, trong tiềm thức, nó cũng xem những sinh vật đó là thức ăn của mình.

Lông xù chỉ là phản ứng nhất thời, nó phải vượt qua cảm giác áp chế này để tìm kiếm thức ăn.

Nếu không, nó sẽ chết đói.

Dù chẳng hiểu rõ chết có ý nghĩa gì, nhưng sống sót vốn đã là bản năng của mọi sinh vật, kể cả sinh vật ô nhiễm.

Cái mũi nhỏ hít ngửi suốt một lúc lâu, cuối cùng cũng bắt được một mùi hương ngọt ngào.

Bộ não như vang lên tiếng chuông cảnh báo - ĐÓI!!!

Đó là mùi vị mà con người và những sinh vật ô nhiễm to lớn không thể cảm nhận, nhưng đối với những cá thể nhỏ bé như nó, thứ hương thơm này lại có sức hấp dẫn mãnh liệt.

Vừa ngửi thấy mùi ấy, bụng của cục lông nhỏ càng réo to hơn.

Nó lập tức cất bước, đôi chân ngắn cũn lông xù lạch bạch chạy theo hướng hương thơm dẫn lối.

Cuối cùng, sau hơn mười phút di chuyển, khi cơn đói trong bụng gần như chạm đến cực hạn, nó cũng nhìn thấy nguồn gốc của mùi thơm ấy.

Đó là một cây thực vật nhỏ trông như chiếc đèn l*иg, mọc lên từ lòng đất, xung quanh là một bãi đất trống.

Mùi hương ngọt ngào chính là từ trong chiếc đèn l*иg kia tỏa ra.

Cục lông nhỏ không thể chờ thêm được nữa, nhanh chóng chạy đến, há miệng cắn lấy chiếc đèn l*иg.

Dòng mật ngọt lập tức tràn ngập khoang miệng, một ít còn theo mép chảy xuống, thấm ướt phần lông trắng mềm mại.

Sau khi hút mật được một lúc, cảm giác bỏng rát trong bụng cuối cùng cũng tan biến, thay vào đó là một sự dễ chịu khó tả.

Cục lông nhỏ vừa nhắm tít mắt thưởng thức dòng mật ngọt, vừa vẫy nhẹ cái đuôi bông xù phía sau, không ngừng đập đập xuống mặt đất.

Đây chính là biểu hiện của sự vui vẻ.