Lục Cẩn sống lại rồi. Hắn đã trở lại với cốt truyện trong cuốn tiểu thuyết.
Lần này, hắn không vội ra ngoài làm việc nghĩa như trước, cũng không lập tức chạy đến tìm nữ chính để che mưa chắn gió. Hắn ngồi trong phòng, vắt chân lên bàn, thong dong nhấm nháp ly trà ô long nóng hổi mà tiểu tư vừa pha, cười khẩy:
“Nam phụ si tình? Cái chức vụ đó từ giờ ta treo lên gác bếp rồi.”
Mới uống được hai ngụm trà, ngoài cửa đã vang lên tiếng bước chân lích kích, nhẹ nhàng như mèo rình chuột. Một bóng hồng từ từ bước vào, mái tóc dài chạm eo, ánh mắt câu hồn như chứa cả hồ thu.
Liễu Như? Nữ chính của truyện đây rồi.
Nhưng khoan đã - Không đúng. Hắn nhớ rõ trong nguyên tác, Liễu Như không xuất hiện sớm thế này. Thời điểm này lẽ ra nàng đang bị bắt cóc trên núi.
Thế ai là người trước mặt?
“Lục công tử, thϊếp... Thϊếp nghe nói ngài bị cảm lạnh, đặc biệt mang canh gà đến.” Giọng nàng ta mềm như bánh đậu, mắt liếc một cái đủ khiến đàn ông bình thường ngã xuống không dậy nổi.
Chết rồi. Là một nhánh tuyến nhân vật phụ. Một cái bẫy!
Lục Cẩn nhíu mày, nhìn nàng như thể đang nhìn một con hồ ly tinh trong tranh dân gian.
“Ngươi tên gì?” Hắn hỏi dằn từng chữ, mặt lạnh như băng tuyết.
Mỹ nhân giật mình, vội cúi đầu: “Thϊếp là Tiểu Điệp, nữ nhi nhà họ Bạch.”
Bạch Tiểu Điệp? Hừ, cái tên nghe đã thấy muốn nổi da gà. Trong nguyên tác, nàng ta là một tiểu hồ ly đúng nghĩa – Không phải yêu quái, mà là nhân vật chuyên dụ dỗ nam phụ để tạo hiểu lầm giữa hắn và nữ chính.
Lục Cẩn cười mỉm. Nhưng nụ cười đó mang đầy điềm báo bão tố.
Hắn đứng dậy, bước từng bước chậm rãi về phía Tiểu Điệp. Mỗi bước hắn bước, tim nàng ta đập như trống làng. Khi hắn đứng sát rạt, nàng rụt cổ lại theo phản xạ, môi run run:
“Công tử...”
“Ngươi đẹp đấy.” Lục Cẩn đột ngột nói, mắt lóe sáng.
Tiểu Điệp đỏ mặt.
“Nhưng mà ta hỏi thật, nhà ngươi học quyến rũ ở đâu mà non nớt thế? Mới vào phòng người ta đã cúi đầu làm thục nữ, không chớp mắt ngước nhìn một cái gọi là ‘liếc tình’ à? Canh gà mang đến mà không quỳ gối dâng? Không biết vẩy tay áo mị hoặc?”
Tiểu Điệp: “...Hả?”
Lục Cẩn thở dài, lắc đầu ngao ngán: “Mỹ nhân muốn gài bẫy ta, ít nhất cũng phải có trình độ. Cái trò non như thế mà cũng dám đi dụ đàn ông à? Về luyện lại năm năm đi rồi hãy quay lại. À không trình độ này phải 10 năm cũng nên... Nhưng mà lúc đấy chắc nhan sắc cũng tàn rồi.”
Tiểu Điệp: “...”
Chưa kịp nói thêm lời nào, nàng đã ngã lăn quay ra đất xỉu mất.
Lục Cẩn vẫy tay sai người khiêng nàng đi. Trong lòng không khỏi đắc ý:
“Một Lục Cẩn mới, không dễ lừa như trước nữa đâu.”
Ngay lúc đó, một cơn gió từ đâu thổi tới một trang giấy cũ, nhẹ nhàng đáp xuống bàn hắn. Hắn nhìn thoáng qua, trán lập tức giật giật.
Trích đoạn tiểu thuyết: “Chính trong lần này, Lục Cẩn bị Bạch Tiểu Điệp vu oan là khiếm nhã, bị Liễu Như hiểu lầm, đẩy mối quan hệ càng thêm rạn nứt.”
Lục Cẩn: “...”
“Cái con khỉ khô! Cốt truyện vẫn chưa đổi à?”