Lục Cẩn chết rồi.
Không phải chết vì bệnh, cũng không phải vì bị người đâm chết. Hắn chết... Vì "Thiên mệnh".
Nói đúng hơn là: Chết vì vai trò của một nam phụ. Nghe có đau không? Nghe có uất không? Vâng, rất uất! Rất khó chịu và rất rất không cam tâm.
Hắn là Lục Cẩn, nhân vật phụ si tình trong tiểu thuyết Lang Quân Như Ý. Nhiệm vụ cao cả và duy nhất trong đời: Làm nền cho nam chính Lục Khánh, người vung một kiếm cứu mỹ nhân rồi được nàng khắc cốt ghi tâm.
Còn hắn thì sao?
Hy sinh thanh danh, hy sinh gia tộc, hy sinh cả mạng sống để bảo vệ nữ chính Liễu Như, hắn hy sinh nhiều như thế nhưng... Kết cục nhận lại đúng một câu:
“Đa tạ Cẩn huynh.”
Cẩn huynh cái con khỉ khô! Ta không cần.
Lục Cẩn đứng giữa khoảng hư vô trắng xóa, tóc tai bù xù, quần áo nhăn nhúm, mắt đỏ hoe gào thét như người bị bạo hành cảm xúc nặng nề:
“Tại sao phải là ta? Rõ ràng là Lục Khánh ngu xuẩn. Sao ta phải chết thay hắn?”
Một làn sáng lấp lánh bay đến, hiện hình là một ông lão râu tóc bạc phơ, tay cầm bút lông dài ngoằng, dáng vẻ tiên phong đạo cốt, vừa nhìn đã biết là thứ phiền phức: Thiên mệnh.
Ông ta nhíu mày nói:
“Ngươi là nhân vật phụ. Có biết nhân vật phụ là gì không? Là để giúp nam chính tỏa sáng.”
“Ta tỏa sáng cái đầu ngươi! Cả người ta toàn là máu và nước mắt!”
Thiên mệnh nhẹ nhàng giơ bút lên viết một chữ “Tịnh” giữa không trung, lập tức không gian yên lặng như chùa bỏ hoang. Nhưng Lục Cẩn không chịu thua. Hắn lăn lộn dưới đất, quằn quại như con giun bị tưới nước sôi:
“Không cam tâm! Ta không muốn chết! Không muốn làm nền! Ta đẹp trai như thế này! Phong độ thế này! Phải có riêng một truyện cho ta mới đúng chứ?”
Thiên mệnh thở dài, xoa trán:
“Ngươi đã hoàn thành số mệnh rồi. Quay lại chẳng thay đổi được gì.”
“Nếu không cho ta quay lại, ta sẽ... Ta sẽ... La hét ở đây suốt trăm năm!”
“...Được rồi.” Thiên mệnh bất lực phẩy nhẹ bút, ánh sáng lóe lên, mở ra một cánh cổng.
“Cho ngươi một cơ hội trở về. Nhưng nhớ kỹ, số mệnh không dễ thay đổi đâu.”
Lục Cẩn nghiến răng:
“Vậy thì ta sẽ khiến Lục Khánh nếm thử cảm giác làm nền là thế nào!”
Ánh sáng chói lòa bùng lên. Lục Cẩn quay lại thời điểm đầu truyện. Hắn mở mắt, thấy mình đang nằm trong phòng ngủ rộng thênh thang, rèm lụa tung bay, trúc xanh lay động ngoài hiên, rất nên thơ.
Hắn thở dài... Rồi vùng dậy cười lớn:
“Lục Khánh à, từ nay trở đi, ta mới là nam chính!”