Ép Ta Bỏ Để Cưới Quý Nữ? Đoạt Lại Của Hồi Môn Ta Tái Giá

Chương 3: Thú vị (3)

“Không được, chàng phải viết thư bỏ vợ cho nàng ta.” Tô Nguyệt Trân khó chịu nhìn Kỳ Nguyên Hồng: “Chẳng lẽ Hồng lang còn có tình cảm với nàng ta sao?”

“Không.” Kỳ Nguyên Hồng chối bay chối biến, sau đó trong mắt mang theo sự dứt khoát nói: “Được, ta sẽ viết thư bỏ vợ.”

Khương Ngọc cảm thấy rất nực cười, chẳng lẽ hai người này cho rằng muốn viết thư bỏ vợ là có thể viết sao?

Lúc này, một nam nhân trung niên mặc áo xám ở ngoài cửa đi vào, ông ấy đến bên cạnh Khương Ngọc, hơi khom lưng nói: “Đại tiểu thư, đã điều tra rõ ràng rồi ạ.”

Hai tay ông ấy dâng một xấp giấy lên, Khương Ngọc nhận lấy rồi mở ra xem, sau đó trong mắt tràn đầy thâm ý. Nàng hỏi nam nhân trung niên: “Người đâu rồi?”

“Tiểu nhân đã mang về rồi ạ.” Nam nhân trung niên nói.

Khương Ngọc hài lòng gật đầu: “Dẫn vào đây đi.”

“Vâng.” Nam nhân áo xám đáp xong rồi rời đi.

Tô Nguyệt Trân nhìn bóng lưng của ông ấy, nghi ngờ hỏi bà tử phía sau: “Hình như ta đã từng gặp người này ở kinh thành rồi thì phải.”

Bà tử kia trầm ngâm: “Lão nô cũng thấy hơi quen.”

Hai người bắt đầu cảnh giác nhìn Khương Ngọc.

Bà tử nói: “Khương nương tử, cho dù ngươi có quen biết một hai người ở kinh thành thì có ích gì? Quý phi nương nương chính là cô ruột của tiểu thư nhà ta.”

Khương Ngọc bưng chén trà lên nhấp một ngụm, sau đó nói: “Ta biết.”

“Biết thì ngoan ngoãn nghe lời đi.” Lỗ mũi của Tô Nguyệt Trân sắp hếch lên tận trời.

Khương Ngọc thờ ơ đáp lời, lúc này nam nhân áo xám dẫn theo một nam tử trẻ tuổi gầy yếu đi vào.

Nam tử này cao ráo, mày rậm mắt sáng, sống mũi cao thẳng, môi không điểm son, trong tao nhã lại mang theo chút quyến rũ.

Quá đỗi đẹp trai!

Còn khi Tô Nguyệt Trân nhìn thấy nam tử này, ngạc nhiên đến mức mắt hạnh trợn tròn, đôi môi đỏ mọng há to, mãi không nói nên lời. Kỳ Nguyên Hồng thì tỏ vẻ khó hiểu.

“Chào Đại tiểu thư.” Tống Ngọc Thư nhìn thẳng, cúi người hành lễ với Khương Ngọc, dường như không nhìn thấy sự ngỡ ngàng của Tô Nguyệt Trân.

Khương Ngọc chìa tay ra mời: “Tống công tử ngồi đi.”

Tống Ngọc Thư đi đến một bên ngồi xuống, đúng là vị trí đối diện với Tô Nguyệt Trân.

“Ngọc Thư...”

“Tiểu thư.” Bà tử phía sau Tô Nguyệt Trân giữ chặt vai nàng ta, trong giọng nói mang theo sự cảnh cáo. Tô Nguyệt Trân cam chịu cúi đầu xuống, Khương Ngọc lại nhìn thấy nước mắt trong mắt nàng ta.

Thú vị!