Ánh đèn bảy màu.
Âm nhạc chấn động và bầu không khí sôi sục.
Sàn nhảy ở trung tâm tràn ngập những khuôn mặt khác nhau, tất cả đều đắm chìm trong điệu nhạc sôi động và chói tai, lắc lư theo bản năng, say sưa và cuồng nhiệt.
Thoạt nhìn, chẳng khác nào một bữa tiệc của quỷ dữ.
Lạc Tiểu Bạch mặc một chiếc áo hoodie trắng, phối cùng quần jeans, ống quần hơi xắn lên, đi một đôi giày vải trắng. Cộng thêm gương mặt búng ra sữa, mái tóc hơi xoăn bồng bềnh, cùng cặp kính tròn trên sống mũi, trông cậu chẳng khác nào một học sinh ngoan ngoãn vô tình đi lạc, hoàn toàn lạc lõng giữa quán bar náo nhiệt.
Những nhân viên phục vụ đi ngang qua đều không nhịn được mà nhìn cậu vài lần, thầm nghi ngờ liệu cậu đã đủ mười tám tuổi chưa.
Nhưng bản thân Lạc Tiểu Bạch lại chẳng hề tự nhận thức được điều đó. Đôi mắt lấp lánh sau lớp kính, không ngừng tò mò nhìn xung quanh.
Cậu len qua đám đông trên sàn nhảy, cuối cùng chọn một chỗ ngồi trước quầy bar.
Từ đây có thể quan sát được gần như toàn bộ quán. Trước mặt sàn nhảy là một sân khấu lớn, hiện tại vẫn chưa có ai, ban nhạc đang chuẩn bị.
Bên cạnh bàn DJ, có một cô gái với đôi chân dài miên man, vòng eo nhỏ nhắn, mặc áo khoác da phối cùng váy ngắn cực kỳ gợi cảm. Mái tóc xoăn bồng bềnh xõa xuống vai, cô đeo một chiếc kính râm che đi nửa khuôn mặt, động tác mix nhạc thì ngầu đến mức khiến người khác không thể rời mắt.
Lạc Tiểu Bạch nhìn đến ngẩn ngơ.
Cậu thực sự rất ngạc nhiên, ánh mắt dán chặt vào cô DJ trên sân khấu, không nỡ dời đi. Nhân vật nữ chính trong tiểu thuyết cậu đã dày công suy nghĩ suốt nửa tháng nhưng vẫn chưa rõ ràng, vẫn như phủ một lớp sương mờ, lúc này lại đột nhiên hiện ra một cách sống động trong đầu.
Chính là cảm giác này! Đây chính là nữ chính của cậu!
Lạc Tiểu Bạch phấn khích đến mức không thể kiềm chế, vội rút điện thoại ra, gõ lạch cạch trên màn hình với tốc độ cực nhanh, tranh thủ ghi lại loạt cảm hứng vừa lóe lên.
Tính cách, ngoại hình, phong cách ăn mặc… Nhân vật càng lúc càng rõ nét hơn.
Cậu mải mê viết đến mức quên luôn hoàn cảnh xung quanh, thậm chí quên mất mình đang ở quán bar.
Mãi đến khi bartender gõ nhẹ lên mặt quầy, gọi hai tiếng, cậu mới giật mình ngẩng đầu lên, đôi mắt to tròn sau lớp kính khẽ chớp.
Vài giây sau, cậu mới kịp phản ứng, nhìn về phía bartender: “Xin lỗi, anh vừa nói gì vậy?”
Bartender lặp lại: “Cậu muốn uống gì?”
Lạc Tiểu Bạch đảo mắt một vòng, không thấy thực đơn đâu, vậy phải gọi món gì đây?
Cậu trầm ngâm suy nghĩ.
Đây là lần đầu tiên cậu bước chân vào quán bar, mà về rượu, cậu chỉ biết có bia, rượu vang, rượu trắng và champagne.
Nhưng nếu chỉ gọi mấy món đó, chuyến trải nghiệm lần này chẳng phải quá lãng phí sao? Cậu đến đây là để tìm cảm hứng sáng tác và tích lũy tư liệu cơ mà!
Với suy nghĩ không thể lãng phí cơ hội, Lạc Tiểu Bạch lại ngẫm nghĩ một chút, rồi vô tình liếc thấy một ly cocktail xinh đẹp trước mặt cô gái bên cạnh.
Thế là cậu chỉ tay: “Giống của vị tiểu thư này.”
Bartender nhìn cậu chằm chằm hai giây, nhấn mạnh lại: “Cậu chắc chắn muốn gọi Long Island Iced Tea?”
Lạc Tiểu Bạch lúc này đã cúi đầu tiếp tục gõ chữ, chẳng buồn suy nghĩ, gật đầu qua loa: “Ừ.”
Bartender thu ánh mắt lại, vừa nhỏ giọng lẩm bẩm “Không biết nhóc con này có uống nổi loại rượu nặng như vậy không…” vừa bắt đầu pha chế một cách chuyên nghiệp.
Hy vọng tên nhóc này có tửu lượng khá, nếu không… bị “nhặt xác” thì phiền to.
Lạc Tiểu Bạch lại một lần nữa đắm chìm vào thế giới nhân vật của mình, chẳng hề hiểu được sự lo lắng của bartender.
Chẳng bao lâu sau, một ly Long Island Iced Tea đã được đẩy đến trước mặt cậu.
Cậu tiện tay nhận lấy, không quên lễ phép nói: “Cảm ơn.”
Sau đó lại cúi đầu tiếp tục nhập chữ trên màn hình điện thoại.
Dáng vẻ chăm chú ấy khiến cô gái ngồi bên cạnh cũng không nhịn được mà liếc nhìn cậu vài lần.