Và điều đó khiến trái tim cô đập nhanh hơn… không phải vì sợ hãi, mà vì sự kí©ɧ ŧɧí©ɧ của một con săn mồi khi chuẩn bị bước vào cuộc chơi nguy hiểm nhất trong sự nghiệp của mình.
Sáng sớm hôm sau, Khương Dạ rời khỏi nhà với tâm trạng căng thẳng xen lẫn hứng thú.
Hôm nay là ngày cô đối mặt với Lâm Thiên Dực… kẻ nguy hiểm nhất mà cô từng phỏng vấn.
Nhưng cô không định lao vào đó như một con nai ngơ ngác.
Nếu đi phỏng vấn một chính trị gia, cô sẽ chuẩn bị tài liệu và các câu hỏi hóc búa.
Nhưng đối với một kẻ như Lâm Thiên Dực, nếu vừa bước vào đã hỏi những thứ hắn không thích, cô sẽ bị hắn đuổi ngay lập tức… hoặc tệ hơn, hắn sẽ chơi đùa cô theo cách riêng của hắn.
Thế nên, cô cần một cách tiếp cận khác.
Khương Dạ dừng chân trước một cửa hàng rượu ngoại, ngón tay lướt qua từng chai whisky được trưng bày sau lớp kính.
Macallan 25 năm - loại rượu yêu thích của hắn.
Cô cầm chai rượu lên xem giá, nhìn thấy con số năm chữ số, lập tức đặt lại ngay.
Không đời nào chủ biên chi tiền cho cô mua một chai rượu xa xỉ thế này.
Thở dài, cô quay sang tìm một loại rượu tương tự nhưng giá cả dễ chịu hơn.
Cuối cùng, cô chọn một chai Glenfiddich 18 năm - vẫn là dòng whisky thượng hạng, nhưng ít nhất sẽ không khiến chủ biên nhai đầu cô khi xem hóa đơn công tác.
Cô tiếp tục ghé vào một cửa hàng đồ chơi trí tuệ. Một bàn cờ vua bằng gỗ mun thu hút sự chú ý của cô.
Những quân cờ được chạm khắc tinh xảo, đủ để gây ấn tượng nhưng không quá phô trương.
Cô mỉm cười, quyết định mua ngay.
Nếu muốn bắt chuyện với Lâm Thiên Dực, cô phải cho hắn thấy cô hiểu hắn.
Cô đứng trước cánh cổng sắt lớn, nhìn dòng chữ “Trại giam số 1 – Khu giam giữ đặc biệt” in đậm trên biển hiệu.
Tiếng cửa sắt nặng nề mở ra, kéo theo âm thanh vang vọng khắp hành lang dài.
Không khí bên trong nhà tù lạnh lẽo, ánh sáng mờ nhạt từ những bóng đèn huỳnh quang khiến không gian càng trở nên tĩnh mịch.
Khương Dạ theo chân viên cai ngục, lòng bàn tay vô thức siết chặt quai túi xách.
Bên trong là một chai whisky Glenfiddich 18 năm và một bộ cờ vua… hai món quà nhỏ mà cô mang đến để thử dò đường trước khi bước vào cuộc phỏng vấn.
Dừng lại trước một căn phòng đặc biệt, viên cai ngục liếc nhìn cô một cái, sau đó gõ cửa rồi mở khóa.
“Cô chỉ có 45 phút.”
Khương Dạ gật đầu, hít sâu một hơi rồi bước vào.