Ánh Mắt Sau Song Sắt

Chương 2

Khương Dạ đặt ly cà phê xuống bàn, ánh mắt lướt qua những đồng nghiệp đang ngồi quanh phòng.

Không ai nói gì, nhưng ai cũng hiểu hôm nay có chuyện quan trọng.

Chủ biên mở laptop, ngẩng đầu nhìn tất cả mọi người, sau đó đi thẳng vào vấn đề:

“Lâm Thiên Dực.”

Một câu duy nhất nhưng đủ để khiến bầu không khí căng thẳng hơn bao giờ hết.

“Không cần tôi nhắc lại, các người cũng biết đây là vụ lớn nhất trong năm. Hắn bị bắt, nhưng đám tàn dư vẫn còn hoạt động ngoài kia. Báo chí các nơi đều đang giành giật tin tức về hắn.”

Chủ biên dừng lại một chút, sau đó nhìn thẳng vào đám phóng viên trước mặt:

“Tôi muốn một cuộc phỏng vấn độc quyền.”

Im lặng.

Không ai lên tiếng.

Thậm chí, vài người còn né tránh ánh mắt của chủ biên, giả vờ cúi xuống ghi chép hay kiểm tra điện thoại.

Ai mà không muốn có một bài phỏng vấn để đời? Nhưng Lâm Thiên Dực không phải một nhân vật bình thường.

Hắn là kẻ nguy hiểm nhất.

Dù đang bị giam giữ, nhưng không ai dám chắc hắn đã mất hết quyền lực. Nếu có ai đó dám chọc giận hắn… hậu quả sẽ không thể lường trước.

Thấy không ai xung phong, chủ biên nhíu mày, rồi đột nhiên quay sang Khương Dạ.

“Khương Dạ, cô có muốn nhận vụ này không?”

Ánh mắt mọi người lập tức đổ dồn về phía cô.

Khương Dạ hơi ngả người vào ghế, tay xoay nhẹ ly cà phê, trầm ngâm suy nghĩ.

Phỏng vấn Lâm Thiên Dực?

Đây là cơ hội mà bất cứ phóng viên nào cũng muốn. Nhưng đồng thời, cũng là một ván cược đầy nguy hiểm.

Khương Dạ không phải kiểu người sợ hãi. Trong ngành này, cô được gọi là "sát thủ tin tức" bất kỳ ai bị cô nhắm vào đều không thể giấu diếm điều gì.

Cô luôn moi được sự thật, dù đối phương có quyền lực cỡ nào đi nữa.

Nhưng cô không chỉ muốn là một phóng viên giỏi.

Cô muốn trở thành số một.

Một bài phỏng vấn độc quyền với trùm tội phạm khét tiếng nhất… chỉ cần nghĩ đến tác động của nó thôi cũng đủ để máu trong người cô sôi sục.

Sau vài giây cân nhắc, cô đặt ly cà phê xuống bàn, ngẩng đầu lên:

“Tôi nhận.”

Một số đồng nghiệp hít sâu, có người nhìn cô với ánh mắt vừa ngưỡng mộ, vừa lo lắng. Chủ biên hơi nhướn mày, rồi gật đầu hài lòng.

“Tốt. Ngày mai cô sẽ đến nhà tù phỏng vấn hắn.”

Sau khi rời khỏi phòng họp, Khương Dạ quay lại bàn làm việc của mình, mở laptop và bắt đầu tìm kiếm thêm thông tin về Lâm Thiên Dực.

Trước khi đối mặt với một kẻ nguy hiểm như hắn, cô cần hiểu rõ mọi thứ có thể… sở thích, thói quen, điểm yếu, những mối quan hệ quan trọng.