Đầu Bếp Toàn Năng Nổi Tiếng Trên Toàn Tinh Tế

Chương 4

Người đàn ông này cao khoảng hơn 1m8, mặc quần đùi và áo sơ mi không cài cúc, tám múi cơ bụng lồ lộ ra bên ngoài, cơ bắp săn chắc trắng đến mức phản quang nhưng không hề có vẻ cồng kềnh, rất hợp gu thẩm mỹ của chàng gay nhỏ Lâm An này.

Nếu là lúc khác thì chắc chắn cậu sẽ ngắm nghía một chút, nhưng bây giờ rõ ràng là không được. Ánh mắt cậu khó khăn di chuyển từ đường nhân ngư lên tám múi cơ bụng, cơ ngực cuồn cuộn, chiếc cổ cũng đeo vòng cổ, lên trên nữa... Phần mặt chỉ có một mảng mosaic mờ mờ, hoàn toàn không nhìn thấy khuôn mặt người đàn ông khiến Lâm An sợ hãi hét lên.

"Aaaaaaaaaaa!"

Thời Tiêu nhìn Omega gầy yếu đang bò lùi về phía sau, sờ sờ khuôn mặt đã bị làm mờ của mình rồi sau đó huýt sáo một cách lưu manh, giống hệt như một tên thổ phỉ muốn làm nhục con gái nhà lành.

Lâm An hét lớn hơn. Cậu dùng cả tay và chân để bò đi.

Mặt trời trên đỉnh đầu rất chói chang, Thời Tiêu tóm lấy chân của Lâm An rồi kéo cậu trở lại. Đôi chân dài nên chỉ cần đi hai bước đã đến bên cạnh Lâm An, miệng kề sát tai cậu: "Gặp tôi coi như cậu xui xẻo. Dám vi phạm luật pháp tinh tế, gan cũng to đấy, nói thử xem cậu là dân buôn lậu cái gì? Nếu như số lượng lớn thì tôi sẽ xử tử cậu ngay tại chỗ."

Nói xong, cổ tay của anh chạm vào cổ tay của Lâm An.

Một màn hình ánh sáng màu xanh lam đột nhiên xuất hiện trong không trung. Trên màn hình là thông tin cá nhân của Lâm An.

Tên: Lâm An.

Giới tính: Omega (Nam).

Tuổi: 22.

Nghề nghiệp: Nghệ sĩ.

Nơi ở: Hành tinh chính.

Cấp độ tín nhiệm: Công dân tốt (Không có tiền án tiền sự).

Lịch trình trong vòng một tháng: Nhấp để xem.

Thời Tiêu không xem lịch trình của cậu. Khi nhìn thấy ba chữ "Công dân tốt" thì khuôn mặt mosaic khựng lại hai giây, thái độ cũng liền thay đổi. Anh dịu dàng đỡ Lâm An dậy, giúp cậu phủi cát trên người rồi dùng giọng ôn hòa nói: "Công dân tinh tế à, tôi còn tưởng là dân buôn lậu, cậu bị lạc à? Có cần tôi giúp đỡ không?"

Thời Tiêu đưa Lâm An đang bị doạ sợ đến ngây người vào dưới mái che của mình để tránh ánh nắng chói chang. Anh vẫy vẫy tay: "Này, sợ đến ngốc rồi à?"

"Xin xin xin lỗi đại ca! Anh tha cho tôi một mạng, tôi biết nấu ăn! Rất ngon! Đừng gϊếŧ tôi!" Lâm An nước mắt ngắn nước mắt dài mà nhìn người trước mặt cầu xin. Người này nhìn thế nào cũng thấy đáng sợ, giống như lúc nào cũng có thể ném cậu xuống biển cho cá ăn.