Đầu Bếp Toàn Năng Nổi Tiếng Trên Toàn Tinh Tế

Chương 3

Nhìn lều trại, giá nướng và đống lửa tinh xảo ở đây. Chủ nhân của chúng không giống như gặp nạn mà giống như đang đi nghỉ dưỡng thì đúng hơn.

“Thôi kệ vậy!” Lâm An ôm cái bụng đang co rút lại vì đói, cầm con cá lên ăn ngấu nghiến.

Nội tạng cá không được làm sạch, cũng không có bất kỳ biện pháp khử mùi tanh nào. Phần nướng trực tiếp bằng lửa cũng có một lớp cháy đen dày ít nhất một milimet.

Lưng cá có vị tro than, bụng cá có vị tanh, nhưng Lâm An sắp chết đói rồi nên cũng không có tư cách kén chọn. Nếu không phải vì sợ xương cá sẽ mắc vào cổ họng thì Lâm An đã không do dự mà nuốt chửng cả con luôn rồi.

Cách ăn thô lỗ của cậu không tránh khỏi việc làm tro than của cá nướng dính lên mặt. Nhìn cậu lúc này càng thêm thảm hại, giống như con mèo nghịch ngợm chui đầu vào bếp lò, râu trắng cũng bị nhuộm thành màu đen.

Tiếng bước chân xào xạc phía sau không hề thu hút được sự chú ý của cậu, cho đến khi cổ áo của cậu bị một bàn tay mạnh mẽ nhấc lên.

Bụng no rồi cho nên khi hai chân bị nhấc rời khỏi mặt đất thì trí thông minh của cậu cũng quay trở lại.

Không lẽ là tên trùm xã hội đen ở Myanmar hay một quốc gia thịnh hành ma túy nào đó bắt cóc cậu sao? Cậu là một linh trù chỉ biết nấu ăn mà thôi, vậy số phận đang chờ đợi cậu ở đây là gì? Bị mổ lấy nội tạng hay là bị bắt làm trai bao...

Yết hầu Lâm An di chuyển lên xuống, lần này không phải vì đói mà là vì sợ.

Đối phương dùng một tay nhấc bổng cậu lên một cách dễ dàng, tay còn lại gõ nhẹ vào vòng cổ vẫn luôn ở trên cổ cậu. Cậu cũng không biết tại sao trên cổ mình lại có thứ này, có lẽ nguyên chủ có sở thích gì đó hoặc đơn giản chỉ là đồ trang sức.

Vòng cổ rộng khoảng hai centimet, phần sau gáy rộng hơn một chút. Người đàn ông cao lớn mở vòng cổ ra, chỉ trong nháy mắt đã đóng lại. Anh thả người xuống: "Omega sao? Ở nơi hoang vu này sao tự dưng lại xuất hiện một Omega trông có vẻ khỏe mạnh thế này. Đem đi bán chắc cũng được kha khá đây."

Đây là một giọng nam rất trầm và có từ tính, trong giọng nói tràn đầy vẻ thờ ơ, dễ dàng nói ra những lời khiến Lâm An sợ đến run rẩy.

Lâm An giãy giụa trong tuyệt vọng, vậy mà lại có thể thoát khỏi sự kiềm chế của cánh tay kia. Cậu ngã sấp mặt xuống đất, khó khăn lắm mới lật người lại để có thể đối diện với người đàn ông kia.