Đáng yêu quá…
Tim Thẩm Tri Thu cũng trở nên mềm nhũn, không nhịn được mà cẩn thận đưa ngón tay ra, tựa như chạm vào búp bê sứ mà nhẹ nhàng chấm lên má đứa bé.
【Mẹ ơi! Đúng là mẹ rồi!】
Cô thật sự đã sống lại rồi!
Nha Nha vui mừng khôn xiết, nắm chặt lấy ngón tay Thẩm Tri Thu.
"Tri Thu, em xem con bé đang cười kìa!"
Mạnh Phương cảm thấy mới lạ, hất cằm trêu chọc Nha Nha: "Con yêu, con rất thích mẹ đúng không?"
Nha Nha vung vẩy nắm tay nhỏ đáp lại Mạnh Phương, điều này khiến Mạnh Phương mừng rỡ: "Trời ơi, đứa bé này thông minh quá."
"Tri Thu, em sao vậy?"
Nãy giờ lời mà cô ta nói đều không thấy Thẩm Tri Thu đáp lại, Mạnh Phương thấy có gì đó không đúng nên ngẩng đầu lên. Lúc này cô ta liền thấy Thẩm Tri Thu đang cau mày, nhìn chằm chằm đứa bé trong lòng mình, hình như rất khó chịu, còn đặc biệt ghét bỏ.
Haizzz…
Mạnh Phương thầm thở dài, còn tưởng có con rồi thì Thẩm Tri Thu này sẽ thay đổi.
Xem ra dù là con cái cũng không thể thay đổi cô dù chỉ một chút, cô ấy chính là một người phụ nữ máu lạnh. Vì không có tình cảm với em trai Minh Viễn, nên cũng không thích đứa bé này rồi.
Hay là, Thẩm Tri Thu thật sự giống như lời em gái cô ta nói, sau khi gặp phải chuyện kia thì tinh thần không còn bình thường nữa?
Lần sinh non này cũng là do cô ấy cố ý, bởi vì không muốn có đứa bé này nên mới cố tình...
Mạnh Phương nghĩ đến đây thì không khỏi ôm chặt đứa bé trong lòng, xoay người tránh đi ánh mắt kỳ lạ của Thẩm Tri Thu.
Nha Nha vẫn nắm chặt ngón tay Thẩm Tri Thu, bởi vì bị kéo như vậy nên khiến cho Thẩm Tri Thu hoàn hồn.
Thẩm Tri Thu không hề biết Mạnh Phương đã hiểu lầm mình, cô ấy còn đang kinh ngạc vì trong đầu đột nhiên vang lên giọng nói trẻ con kia.
Mình bị ảo giác sao?
Trong phòng sinh này chỉ có một mình cô ấy là sản phụ, cũng chỉ có một đứa trẻ sơ sinh trước mặt này.
Chẳng lẽ giọng nói đó thật sự là của nhóc con này phát ra?
Như để chứng minh suy đoán đó của Thẩm Tri Thu, lúc này trong đầu cô ấy lại vang lên giọng nói non nớt đó: 【Mẹ vẫn xinh đẹp như vậy, con muốn mẹ ôm, muốn được mẹ vuốt ve.】
Nha Nha thu nắm tay nhỏ về bên má, giống như muốn kéo tay Thẩm Tri Thu chạm vào mặt mình.
Thẩm Tri Thu hiểu ý, nhẹ nhàng rút ngón tay ra để vuốt ve Nha Nha, Nha Nha nhắm mắt lại áp sát vào tay Thẩm Tri Thu.
"Chị dâu hai, em muốn ôm con." Thẩm Tri Thu đưa tay về phía Mạnh Phương.