Ở nghĩa trang Trường Thanh.
Một con mèo tam thể có vết bớt hình trăng lưỡi liềm trên người đang ngồi xổm trước một bia mộ với đôi mắt tròn xoe ngấn lệ.
Nó đang nhìn người phụ nữ trong ảnh trên bia mộ có một ánh mắt kiên cường, nụ cười dịu dàng.
Con mèo đứng dậy, nhẹ nhàng dùng móng vuốt nhỏ vuốt ve ảnh người phụ nữ, rồi ghé đầu cọ qua cọ lại, mở miệng gọi: "Mẹ ơi…"
Đây là điều mà Nha Nha đã lén luyện tập rất lâu, muốn dành tặng cho Thẩm Tri Thu một bất ngờ.
Nhưng khi cô cuối cùng cũng có thể dùng thân phận mèo con gọi một tiếng: "Mẹ ơi." Thì mẹ lại chẳng thể nghe thấy nữa rồi.
Nha Nha đã dùng hết sức lực của mình, cô ngã xuống trước bia mộ Thẩm Tri Thu rồi cuộn tròn lại, ý thức dần trở nên mơ hồ.
Mẹ ơi! Nếu còn có kiếp sau, con vẫn muốn làm con gái của mẹ.
Mẹ ơi! Giá như thời gian có thể quay ngược lại, trở về lúc con mới sinh ra. Con nhất định sẽ bảo vệ mẹ thật tốt, cho mẹ thấy rõ bộ mặt thật của những người thân kia. Nhất định sẽ không để mẹ bị bắt nạt, hãm hại nữa.
Con cũng sẽ giúp mẹ và ba hóa giải hiểu lầm, để mẹ biết ba yêu mẹ nhiều thế nào.
Đột nhiên gió lớn nổi lên, mây đen nhanh chóng kéo đến, một tia sét vàng giáng xuống...
…
Năm 1987, phòng phẫu thuật bệnh viện Nhân Dân.
"Sinh rồi, sinh rồi!"
Thẩm Tri Thu nghe thấy tiếng khóc trẻ con vang dội, khóe mắt không kìm được mà ướt đẫm. Cô ấy gắng gượng chống người dậy nhìn về phía Mạnh Phương, giọng nói gấp gáp: "Chị dâu hai, con bé thế nào rồi?"
"Nhìn qua thì rất khỏe mạnh, lát nữa tôi đưa đến khoa nhi kiểm tra chi tiết."
Vừa nói Mạnh Phương vừa ôm đứa bé đi về phía Thẩm Tri Thu.
"Tri Thu, nhìn xem, là một bé gái!"
Mạnh Phương đến bên cạnh Thẩm Tri Thu, hạ thấp cánh tay, khóe mắt đuôi mày tràn đầy ý cười: "Tôi đỡ đẻ cho bao nhiêu đứa trẻ rồi, chưa từng thấy đứa trẻ nào xinh xắn thế này!"
"Con bé này rất biết chọn, toàn chọn những nét đẹp của cô và Minh Viễn."
Thẩm Tri Thu căn bản không nghe rõ Mạnh Phương đang nói gì, lúc này trong mắt cô ấy chỉ có đứa bé sơ sinh trong lòng Mạnh Phương.
Tóc vừa đen vừa dày, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo mũm mĩm, đôi mắt to tròn long lanh đảo quanh. Nhìn qua có vẻ vô cùng linh động và có thần.
Khi nhìn thấy Thẩm Tri Thu, con bé liền như dừng lại. Nó nhìn cô ấy không chớp mắt, mím môi muốn khóc nhưng lại cố nhịn xuống, chỉ nấc lên hai tiếng rồi cười toe toét với cô ấy, đôi mắt cong cong.